23 April 2017

Đã đến lúc, dù không đúng lúc, ông tôi chết! - Truyện ngắn

Ông tôi đã chết!

Chết ở tuổi 99 nên sự tiếc thương được mọi người dành cho ông chỉ là: Uổng quá há, còn năm nữa thôi, sao không ráng sống cho đủ trăm? Làm như thể “đủ trăm” thì ông mọc được cánh mà bay lên giời! Dĩ nhiên, vì chưa đủ trăm nên đến tận cuối đời, ông vẫn cứ phải nằm trên chiếc giường mà dù có thay chăn chiếu từng ngày, thì cái mùi của người già, một cái mùi ngai ngái, khăm khẳm vẫn khiến cho những cái mũi trẻ trung của khách đến thăm phải khó chịu. Họ kính cẩn (hay giả vờ kính cẩn) đặt quà lên bàn, run rẩy đưa cả hai bàn tay úm lấy tay ông. Bàn tay ông thì xương xẩu lạnh lẽo. Bàn tay họ thì mum múp ấm áp. Chưa khi nào mà sự tương phản của tuổi trẻ và tuổi già lại rõ rệt đến thế.

Ông chết ngày 15 tháng 8. Lại tiếc!

Phải chi ráng thêm bốn ngày nữa thì trọn vẹn làm sao, vì đó là ngày cách mạng thành công! Một ngày mà ông sung sướng, hãnh diện, luôn nhắc tới, luôn nhớ tới. Ông thường nói, mẹ cha chỉ sinh ra mỗi cái xác, chính cách mạng mới sinh ra ông cái phần hồn. Không có cái ngày ấy thì ông cũng u mê tăm tối như bao thế hệ trước mà thôi.

Ngày ấy ông hai mươi sáu tuổi. Từ một anh chân quê, quanh năm bận bịu với cái cày cây cuốc, ỗng bỗng dưng được mặc đồ đại cán, đi dép cho dù là dép râu, đội mũ nan bọc vải, mang xắc cốt bằng da bò và cứ thế đi xuống xã chạy lên huyện vun vút như con thoi. Có trời mới biết được ông làm đến chức gì. Ngay như bà tôi, là người có một thời tâm phúc ruột rà với ông, mà cũng chỉ biết ông có mỗi một việc là hết đi lại về. Chuyện nhà cửa ruộng vườn, chuyện con cái ốm đau, chuyện tết nhứt giỗ chạp… ông mặc nhiên trút cái gánh hết sức nặng nề đó lên đôi vai mỏng mảnh của bà. “Công tác, lúc nào cũng công tác”, bà nói. “Mà có đưa về được đồng xu cắc bạc nào đâu. Toàn là lấy của nhà. Nhưng nhà đâu có của nả gì. Cũng chỉ toàn là mồ hôi, nước mắt của vợ con thôi. Hỏi thì bảo cấm hỏi, làm cách mạng là phải hy sinh. Đến xương máu còn chưa tiếc, huống hồ là bạc tiền”.

“Vậy đó”, bà nói tiếp, “ông mày làm cách mạng như thể được mời đi ăn cỗ. Chỉ có mỗi một việc là bỏ dép, phủi chân cho sạch bụi lên ngồi xếp bằng trên phản. Trước mặt là cỗ bàn ê hề. Hết chả lụa đến chả giò. Hết tim cật xào lăn đến canh cá ám. Hết bún Song Thần đến bún Bồng Sơn. Mời mọc nhau, mà thực ra là rình rập nhau, lựa riêng miếng nạc cho mình mà đẩy miếng xương cho kẻ khác. Thi nhau nói, thi nhau cười, vẫn không quên thi nhau gắp, thi nhau múc, thi nhau chan, thi nhau húp, thi nhau lua… xì xoạp đến hả hê. No nê xong lại bày ra bài bạc, đàn hát. Trong khi đám đàn bà con gái dưới bếp thức dậy từ khuya, hết mổ gà lại cắt tiết vịt, hết chiên lại xào, hết đưa những cái tô đầy ụ lên lại đem những cái đĩa nhẵn bóng xuống, hết rượu đến trà, để rồi khi cỗ tàn thì chỉ còn lại trong nồi chút nước có váng mỡ, chan húp đại một chén cơm hay đĩa khoai rồi lại phải mướt mồ hôi mà dọn rửa chén bát, kỳ cọ chảo nồi cho đến tận nửa đêm… Ai là dân, ai là quan? Ai sướng, ai khổ? Cháu biết rồi đấy, không cần phải nói!”.

Thưa rằng, sở dĩ bà có giọng cay đắng phản cách mạng như thế là vì sau chín năm, tức hơn ba ngàn ngày đi đi về về không một chút nào ngơi, ông tôi bỏ bà ở lại trong tay giặc để đi tập kết! Đi một mình thì nói làm chi, đằng này lại được đảng ưu ái cho đem hai bác tôi theo, một người lúc đó lên mười, một người lên tám. Còn ông thì cũng không quên ưu ái tặng thêm cho vợ một cái bụng bầu, để rồi sau đó bà phải gạt nước mắt mà sinh con trong tù.

Cứ tưởng ông và các con đi mười bốn tháng lại về, không ngờ đến những hơn hai mươi năm. Đó là quãng đời dài cơ cực nhất của bà. Vì là vợ của cán bộ nên bà bị chính quyền mới hành tới hành lui, kêu lên kêu xuống hạch hỏi đủ điều. Cái ô nhục của một người đàn bà có chồng cán bộ không kể sao cho xiết. Bọn nghĩa quân, bọn dân vệ đứa nào cũng tự cho mình có cái quyền được chọc ghẹo, gạ gẫm, sờ mó, tán tỉnh bất kể là ngày hay đêm. Có đứa đáng tuổi em út cũng lên giọng cớt nhả: Bỏ quách thằng cán bộ già đó đi, về với anh, em Hai ơi!

Ruộng đồng bị bom đạn hai bên thi nhau cày xới, bà phải bồng con lên chui rúc ở chợ súc vật Bình Định. “Mùi phân heo gà, mùi nước đái trâu bò nồng nặc trong suốt hai chục năm, khiến cho cái đầu của cha mày trở nên khai ngấy, tối đen, học mãi cũng không đậu nổi cái tú tài, đành phải đi trung sĩ”, bà nói về cha tôi một cách chán nản.

“Đến tuổi lính thì phải đi thôi, không đi mà yên thân với nó à? Nhưng ông mày lại nổi xung lên, cho đó là nỗi nhục!”. Ở Bắc về, câu đầu tiên ông hỏi bà là, “Sao không đưa nó lên núi theo cách mạng?”, bà tôi kể tiếp.

Nghe hỏi thế, bà hứ một cái cốc, “Theo làm gì, theo chi ba cái thứ mà ai cũng ghét!”.

Ông gầm lên, “Bà dám ăn dám nói như vậy hả? Nó theo ai, bà để nó theo giặc à?”.

“Ừ”, bà ngẩng đầu lên, cái đầu giờ đã lốm đốm bạc, thách thức, “thì theo giặc đó, sao ha? Còn thằng Hùng và thằng Cường theo ông thì giờ ở đâu, sao không thấy về?”.

Ông nói lấp mấp, “Tụi nó đang công tác”.

“Công tác gì”, bà hỏi dồn, “hòa bình thống nhất rồi thì cũng phải về thăm mẹ chứ”.

Rồi như linh cảm bởi cái sợi dây thiêng liêng giữa mẹ và con, bà gào lên, “Con tôi đâu, con tôi đâu? Trả lại con cho tôi!”.

Đến lúc này, ông tôi mới rón rén bước lại bên bà, nói nhỏ đủ để bà nghe, “Hai đứa hy sinh hết rồi!”.

“Hy sinh là sao?” Bà khóc nức nở. “Ai bắt chúng nó hy sinh? Ông hả? Hay là cái đảng chết tiệt của ông?”.

“Tôi cấm bà nói thế”, ông lại gầm lên.

“Cấm mà được à, mất con mà không cho tôi nói sao? Tôi sẽ đi ăn xin, sẽ gối đất nằm sương ra tận cái trung ương đảng của ông để đòi lại con”.

“Để tôi nói cho bà nghe”, ông trở nên nhũn nhặn, “tụi nó lần lượt hy sinh là hết sức vẻ vang cho gia đình mình đó. Một đứa trên đường Chín Nam Lào, một đứa tại Quy Nhơn trong Tết Mậu Thân, nghe đâu tại kho xăng ông Tề”.

“Vậy là các con tôi chết cả rồi”, bà khóc quều quào, “con ơi là con ơi! Con chết bờ chết bụi, chết tức chết tối, chết đói chết khát mà người ta bảo là vẻ vang, vẻ vang cái nỗi gì hả trời! Đi, ngay bây giờ đây tôi đi ra bắc đòi con, ông có dám đi với tôi không?”.

“Ai cho phép bà làm cái việc phản động đó, ông hốt hoảng, tụi CIA xúi giục à, hay là cái thằng con theo giặc trời đánh của bà? Phải chi không có nó thì bà đã được phong tặng bà mẹ anh hùng rồi”.

“Ối trời ơi, anh hùng cái nỗi gì!”, bà lại gào lên, “con chết mà mẹ lại anh hùng! Có người mẹ nào lại khốn nạn như thế?”.

Cái buổi chiều đoàn viên không có tiếng cười ấy, tưởng chừng sẽ chia cắt hai người mãi mãi, nhưng không hiểu sao họ vẫn cứ sống chung một nhà. Có lẽ ngoài những điều khác biệt như tối và sáng, ông tôi và bà tôi may ra hãy còn có một điểm chung. Đó là, trong suốt hai mươi năm ở miền bắc, ông không dối đảng để lấy vợ khác, còn bà, tuy chẳng tin gì ở ông nhưng cũng không chịu lấy ai.

Sống chung dưới một mái nhà, nhưng bao nhiêu uất hận đã được tuôn ra như một cái đập vỡ, nên bà chẳng hề mở miệng với ông một lần nào nữa. Ngay lúc lâm chung, ông ú ớ muốn giăng dối điều gì, bà cũng lặng câm như chưa từng biết nói. Bà đi chùa gần như mọi ngày. Ở đó bà lầm rầm cầu xin đức Phật giải oan cho các con. Bà cũng khóc mà xin các con tha tội cho mẹ, vì đã sinh ra các con nhưng lại thua một con gà mái, không dám xù lông ra trước con diều để bảo vệ chúng.
Ông thì ngược lại, ngày nào cũng đến câu lạc bộ hưu trí, đọc báo Nhân dân, đánh cờ và chê bai lớp cán bộ trẻ, nhất là những kẻ a dua, đầu đội nón cối nhưng bụng thì đầy bơ sữa của Mỹ ngụy. Cha tôi, dù cố tránh mặt ông, nhưng vẫn bị ông càm ràm bực bội. Ông bảo, “Trong nhà có mùi của thằng giặc nên ăn không thấy ngon, ngủ không yên giấc!”.

Ngày 19 tháng Tám, ngày 30 tháng Tư, ngày 19 tháng Năm, ngày 2 tháng Chín và bao nhiêu ngày lễ khác nữa, ông sung sướng tự hào được khoác áo đại cán, có dịp đeo huân chương đầy ngực, hãnh diện được ngồi ở hàng ghế của cán bộ lão thành. Huân chương của ông nhiều đến nỗi, nếu đeo hết phải tràn ra cả sau lưng và chen nhau xuống tận rốn, lúc nào cũng được ông chăm chút lau chùi trịnh trọng.

Ông có thể ngồi kể suốt ngày cho con cháu nghe (mà có đứa nào chịu nghe đâu) lịch sử từng cái một, chiến công gì, thành tích ra sao, được trao ngày tháng nào, và ai trao, có bao nhiêu cái được chính tay Bác ký, bao nhiêu lần được gặp Bác, ôi thôi, cả một trời những chuyện có thật và những chuyện tưởng như có thật.

Đã có lần ông muốn viết hồi ký bằng cách kể lại cho tôi ghi. Ông cũng tập tễnh làm thơ ca ngợi đảng và Bác. Thơ ông được in trên nội san của tỉnh ủy và đã có lần được ngâm đọc trên đài phát thanh. Như mọi người cộng sản chân chính, ông không hề biết khiêm nhường là gì, cứ đem cái vinh quang trong thời bình ấy ra kể mãi.

Ông cũng không hề xót xa mà ngược lại cảm thấy sung sướng khi ruộng đồng được san lấp để từ đó chạy dài những con đường thẳng tắp, mọc lên những ngân hàng nhà nước, cục thuế, đồn công an to đùng. Ông bảo, “Như thế mà không tiến bộ à, đúng như Bác nói, giờ to đẹp gấp mười lần xưa”.

Vì là người cộng sản, nên ông cũng là một trong những người lạc quan nhất nước. “Sợ gì Pôn Pốt, Đặng Tiểu Bình!”, ông nói, “mặc kệ cái lý thuyết mèo trắng mèo đen ngu xuẩn và cái giấc mộng bá bành đáng ghét của nó, mọi việc đã có đảng lo”. Vậy nên, so với bà lúc nào cũng ưu tư rầu rĩ, ông sống rất hồn nhiên, vô tư. Ông như đứa bé còn nằm trong nôi được đảng đút từng muổng sữa, thay từng chiếc tã. Chỉ có mỗi một việc là nằm mút tay rồi ngủ, chẳng cần biết tới những gì xảy ra ở bên ngoài.

Bà thường chua xót nói, “Ông mày chỉ biết ghét tao và căm thù thằng cha mày chứ biết yêu ai!”. Nói vậy là bà có hơi thiếu công bằng với ông. Đâu chỉ có ghét và căm thù không thôi, ông yêu nhiều lắm chớ, yêu chủ nghĩa xã hội, yêu các nước anh em, nhất là nước Lào anh dũng liền núi liền sông.

Có một phóng sự trên truyền hình khiến ông rất xúc động. Phóng sự kể rằng, có hai đứa bé Lào lạc mất cha mẹ đã được tình nguyện quân Việt Nam đem về nuôi. Đến nay hai đứa bé ấy đã thành người già. May mắn làm sao, cả gia đình nhà họ đã được đoàn tụ.

Chính cái lúc bốn mái đầu đã bạc chụm lại nhau trong ánh hoàng hôn trên sông Mê Kông khiến ông xuýt xoa kêu lên: “Tình đoàn kết Việt-Lào đẹp quá, vĩ đại quá!”. Và có lẽ vì quá đẹp, quá vĩ đại nên những mạch máu già nua trong não của ông không chịu nỗi, vỡ ra, khiến ông lịm dần rồi nằm im một chỗ.

Đúng như ông nói, mọi việc đã có đảng lo. Từ ngày ông bị đột quỵ đến nay đã mười bốn năm. Mười bốn năm ông được đảng đưa từ viện này đến viện nọ, từ tây y đến đông y. Đảng lo cho ông từng viên thuốc, ống kim tiêm (qua bảo hiểm y tế), nhiều lần đút cho ông ăn, lau rửa cho ông khi đái ỉa (qua hộ lý). Giờ ông chết, đảng cũng lo hòm xiểng, tẩm liệm, lo cáo phó trên truyền thanh truyền hình, lo cả điếu văn… Và nhờ vậy con cháu mới biết được ông đã kinh qua rất nhiều chức vụ, từ quân sự đến chính trị, từ văn hóa đến cả khoa học, nhiệm vụ nào ông cũng hoàn thành, khó khăn nào ông cũng vượt qua.

Nói chung, một người có đến bảy mươi năm tuổi đảng như ông, tức là được đảng dạy dỗ trở thành người yêu nước yêu dân mẫu mực (nhưng không yêu vợ con) thì những chức vụ kia, những huân chương nọ là rất xứng đáng. Chỉ có một điều ai cũng lấy làm ngờ nhưng không dám nói ra, ấy là cái chức chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh X. bỗng dưng như từ trên trời rơi xuống tỏa ánh hào quang rực rỡ suốt một cõi (gần đủ) trăm năm của ông.

Nếu bảo rằng cái tin ông chết không khiến ai bất ngờ là thiếu kính trọng. Mà bảo rằng ai cũng thấy nhẹ người là thiếu nhân ái mà thừa tàn nhẫn. Còn bảo rằng rất đỗi vui mừng là quá hỗn. Tiếc rằng đó là sự thật.

Còn như khi đọc cái truyện thiếu văn hóa này mà có người mơ mộng: ước gì cái đảng mà ông tôi và nhiều người đã lỡ tin tưởng ngây ngô, cái đảng đã làm cho triệu người vui nhưng cũng rất, rất nhiều triệu người buồn này, cái đảng đó cũng già nua, ngờ nghệch đang đột quỵ như ông tôi từ bao nhiêu năm nay, thì cũng nên chết quách cho rồi! Ước như vậy thì cái tựa đề có thể sửa đôi chút mà làm câu kết. Rằng: Đã đến lúc, dù không đúng lúc, Đảng chết.

Khuất Đẩu

Nguồn: Dân Luận, https://www.danluan.org/tin-tuc/20170422/truyen-ngan-cuoi-tuan-da-den-luc-du-khong-dung-luc-ong-toi-chet

22 April 2017

Đừng Hỏi Tao Muốn Gì, thơ

Dạo:
        Xưng danh tỵ nạn với đời,
Mà ngày Quốc Hận sao người muốn quên?

Đừng Hỏi Tao Muốn Gì              
           (Thay lời một người công dân VNCH
          còn bị kẹt lại trong địa ngục trần gian)

Hỡi thằng bạn xưa cùng tao chung lối,
Sớm vượt biên, giờ trôi nổi phương nao,
Cám ơn mày vẫn còn nhớ đến tao,
Và gửi tới cho nhau lời thăm hỏi.

Trong thư mày có nói,
Mày biết tao nghèo đói bấy lâu nay,
Nên muốn gì thì cứ bảo mày hay,
Chuyến về tới, mày "ra tay tế độ".

Nhưng tao đã quen sống đời gian khổ,
Như những người cùng cảnh ngộ quanh tao.
Đừng hỏi tao chuyện mong muốn ước ao,
Tao lết được bữa nào hay bữa nấy.

Tuy nhiên nếu mày chí tình muốn vậy,
Tao đành xin tạm quấy quá đôi lời,
Dẫu biết rằng chỉ nói để mà chơi,
Còn triển vọng, có chăng Trời mới biết.

Điều tao muốn cũng là điều dân Việt
Bấy lâu nay vẫn tha thiết mong cầu,
Kể từ khi tai ách giáng lên đầu,
Cả đất nước chìm sâu trong khổ hạn.

                        **

Tao muốn thấy lũ cầm quyền khốn nạn
Cùng tập đoàn Cộng sản chóng tiêu tan.
Chỉ thế này thì dân tộc Việt Nam
Mới cứu được giang san từ tay Chệt.

Tao không muốn người mang dòng máu Việt,
Khi đi xa bị khinh miệt coi thường,
Cũng chỉ vì thói trộm cắp bất lương,
Sau mấy chục năm trường quen gian dối.

Tao không muốn phải đau lòng mà nói,
Dân mình không còn biết tới lương tri,
Sống tham lam, xảo trá với bất nghì,
Nhác thấy lợi, hè thi nhau giành giật.

Tao không muốn thấy người dân chân chất,
Bị bạo quyền cướp mất chỗ dung thân,
Từ quê xa lê lết đến mòn chân,
Lầm hy vọng nhờ ác nhân phân xử.

Tao không muốn thấy hàng ngàn thiếu nữ,
Tuổi thanh xuân vừa nở nụ đơm hoa,
Phải bán thân làm nô lệ phương xa,
Để cứu vớt cả nhà đang đói rách.

Tao không muốn trẻ thơ còn cắp sách,
Phải ranh ma luồn lách tựa yêu tinh,
Xoay từng trăm từng chục giúp gia đình,
Mũi chưa sạch đà linh đinh khó nhọc.

Tao không muốn nơi Trung và Đại học,
Chỉ thấy toàn lừa lọc với hư danh,
Bằng cấp ma, chẳng mấy kẻ học hành,
Thầy bà cũng gian manh đồng một hạng.

Tao không muốn nhìn thanh niên trai tráng,
Chốn trà đình tửu quán rúc triền miên,
Chẳng biết gì đến công sức tổ tiên,
Hoặc lo lắng cho tiền đồ đất mẹ.

Tao không muốn thấy người già rơi lệ,
Trên vỉa hè ngồi kể lể kiếm ăn.
Xiết bao nỗi nhọc nhằn
Đang chồng chất lên tấm thân hành khất.

Tao không muốn dân mình mang ác tật,
Vì quanh năm nhiễm độc chất của Tàu,
Để rồi chẳng trước thì sau,
Đường thiên cổ dìu nhau đi lũ lượt.

Tao không muốn nhìn những người yêu nước,
Bị bắt giam, bị tước đoạt nhân quyền,
Bị đồng bào cùng thế giới bỏ quên,
Trong ngục tối ngày đêm ôm uất hận.

Tao mong ước thấy toàn dân nổi giận,
Trẻ dẫn đầu, già chầm chậm theo chân,
Cờ Vàng bay khắp các nẻo xa gần,
Quét sạch hết bầy sát nhân vô loại.

                     **

Mày chắc nghĩ ước mơ tao rồ dại,
E rằng Trời nghe cũng phải bó tay,
Nên tao xin mày chỉ một điều này,
Dù biết nó sẽ làm mày khóc dở.

Ngày Quốc Hận, tao muốn mày phải nhớ,
Đừng bày trò, viện cớ để ăn chơi,
Ngày đau buồn của dân Việt nơi nơi,
Không phải dịp để vui cười, buôn bán.

Mày vượt biển, trốn bạo quyền Cộng sản,
Thì đừng quên gốc tỵ nạn của mày,
Đừng quay về hưởng thụ với múa may,
Khi đất nước còn trong tay giặc Đỏ.

Quốc Hận luôn còn đó,
Dù lòng người theo gió đổi thay.

              Trần Văn Lương
       Cali, mùa Quốc Hận 2017

21 April 2017

Lá thư Canada: Giặc Tàu

Tác Giả: Trà Lũ

    Snowdrop flowers

Snowdrop flowers
Canada đang vào xuân. Chúa xuân đã sai sứ giả đến. Các cụ có biết sứ giả này là ai không ? Thưa đó là khóm hoa bé nhỏ mang tên Snowdrop / Hoa Giọt Tuyết. Tôi yêu nhóm hoa này qúa. Ngày xưa khi vừa mua nhà, mùa đông thứ nhất tôi đã nhìn thấy nó. Nó mọc ngay lối vào. Khi lớp tuyết cuối cùng của mùa đông vừa tan là nó từ lòng đất chui lên ngay, rụt rè nhưng mạnh mẽ. Ngày hôm trước mới mấy lá nhỏ, ngày hôm sau đã mọc lên cả cụm, và ngày hôm sau nữa đã trổ bông. Ôi những cánh hoa từ tuyết vươn lên sao mà nó trắng và thơm tho tinh khiết đến thế. Cả cụm hoa rất nhỏ bé, rất e ấp. Quanh nó mặt đất vẫn còn gía lạnh và trơ trụi. Xin kính chào đặc sứ mùa xuân.

Như để mở đầu mùa xuân, Chính quyền Canada vừa loan báo một tin rất nóng, đó là Canada sắp ban hành luật cho phép trồng và bán cần sa. Canada sẽ là quốc gia đầu tiên trong khối Thất Hùng G7 làm việc này. Anh John kể tin này cho cả làng An Lạc nghe rồi cười ha ha. Canada có chất cần sa trong người, các bạn ạ. Này nha, cây cần sa tên tiếng Anh là ‘cannabis’, rõ ràng tên của nó mang ba chữ đầu của Canada, phải không nào. Để thi hành luật mới này thì chính quyền cần một năm để chi tiết hóa và địa phương hóa. Báo chí cho biết là Canada sẽ chính thức ban hành luật này vào lễ quốc khánh sang năm. Việc này chắc không làm đẹp lòng Vua Trump bên xứ Cờ Hoa. Xưa nay việc buôn bán cần sa bên Hoa Kỳ đều qua ngả Canada. Nay Canada công khai cho trồng, mỗi nhà được trồng 4 chậu, và bán tại các cửa hiệu như nơi bán rượu bia. Chắc là khách bên Mỹ sẽ sang đây đông lắm.

Đó là tin cần sa. Tiếp theo là tin nhà cửa leo thang. Không biết có phải các quan Tầu Cộng và Việt Cộng tham nhũng đang mang tiền sang cất ở Canada hay không mà giá nhà ở Vancouver và Toronto leo thang khủng khiếp, vượt quá tầm tay của các bạn trẻ đang đi làm hiện nay. Xưa kia thì các bạn trẻ học xong đại học là kiếm được việc làm, là có tiền mua nhà, nay con số các bạn trẻ ở lỳ với cha mẹ vì không có khả năng mua nhà riêng, theo Sở Thống kê Canada thì con số này lên gần tới 50%. Chính quyền Canada biết việc TC và VC rửa tiền, mua nhà rồi để đấy, cho nên từ nay những căn nhà nào để trống thì sẽ bị đánh thuế nặng.

Tin buồn

Đồng môn Cựu Sinh viên QGHC-VNCH 

Ông Lê Văn Trang
Pháp danh Minh Nghiêm
Cao Học 9 Ngoại Giao Học Viện QGHC/VNCH
Sinh ngày 9 tháng 5 năm 1937, Ðinh Sửu
tại Long Ðiền, Phươc Tuy, Việt Nam

Ðã tạ thế vào ngày 19 tháng 4 năm 2017
tại West Hartford, Connecticut
Nhằm ngày 23 tháng Ba, năm Ðinh Dậu
Hưởng thọ 80 tuổi

Tin CSV-QGHC thế giới: Hội Ngộ Liên Khóa, 2017 - Nam California

HỘI CSV QUỐC GIA HÀNH CHÁNH NAM CALIFORNIA (VNIAAA)
8051 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683 Phone: (714) 891-9996
Email: hoiqghcnamcali@gmail.com - FEIN: 46-2800548 - CAID: C3544990

HỘI NGỘ LIÊN KHÓA CSV/QGHC 2017
TẠI LITTLE SAIGON – NAM CALIFORNIA

THÔNG BÁO SỐ 2

Ngày 20 tháng 3 năm 2017

Kính gửi Hội CSV/QGHC các nơi,
Kính gửi các anh chị CSV/QGHC các Ban, các Khóa,
Tiếp theo Thông Báo Số 1.

Nay Hội Nam Cali xin chính thức thông báo chương trình Họp mặt Liên khóa tổng quát như sau:

1- Ngày Tiền Hội Ngộ: Thứ Sáu 20/10/17: từng khóa họp mặt riêng hoặc hai ba khóa kế cận nhau tổ chức chung một ngày trước ngày Hội Ngộ Liên Khóa, do các anh chị đại diện khóa liên lạc với nhau quyết định. Ban Tổ Chức Hội Ngộ Liên Khóa (BTC/HNLK) sẵn sàng giúp đỡ trong khả năng.

2- Ngày Hội Ngộ Liên Khóa: Thứ Bẩy 21/10/2017: Xin các anh chị vui lòng gửi thư, email, điện thoại cho BTC/HNLK biết muốn tham dự. Cách hay nhất là điền thẳng vào Phiếu Ghi Danh (PGD) đính kèm theo dưới đây để chuyển thẳng về địa chỉ của Hội. Để giúp việc tổ chức được dễ dàng, xin quý anh chị ghi danh càng sớm càng tốt và nhớ xác định ngay trên PGD: Tên, khóa, số người tham dự. Đi Cruise. Du lịch một ngày tại địa phương. Có ở khách sạn hay tự túc... (Xem PGD đính kèm tiếp theo dưới đây).

3- Địa điểm nhà hàng nơi họp mặt liên khóa sẽ thông báo vào cuối tháng 8/2017, sau khi nắm được con số người tham dự tương đối chính xác.

4- Chi phí tham dự ngày HNLK: Mỗi hội viên tham dự góp $100.00 gồm chi phí cho buổi tiệc; một hình chụp cá nhân/cặp đôi trước bảng hội ngộ; nhận một kỷ vật hội ngộ như mũ/ ly cà-phê; bình hoa, bút viết. Người tham dự ưu tiên nhận các kỷ vật khi ghi danh có đóng deposit $50. Số tiền này được trừ lại khi đóng đủ số lúc tới nhà hàng dự tiệc.

5- Khách Sạn. Để tiện việc tập trung và di chuyển, BTC/HNLK đề nghị một khách sạn thuận tiện nhứt cho sinh hoạt chung là khách sạn Ramada số 10022 Garden Grove Blvd. (góc Garden Grove và Brookhurst). City Garden Grove, CA 92844. Điện thoại là 714-534-1818. Chi tiết như sau:
a/- KS có 2 loại Phòng: Phòng 2 giường full size hoặc 1 king size. Tất cả các phòng đều không hút thuốc. Giá $89.00 + tax/ phòng/đêm.

b/- KS giữ 50 phòng cho hội QGHC chúng ta vào các ngày Oct 20, 21&22/2017. Khi quý anh chị gọi vào nói thuộc nhóm Quốc Gia Hành Chánh (QGHC) thì KS sẽ lấy tên, số điện thoại và credit card của mỗi khách để giữ phòng. Khi khách tới thì khách sẽ tự thanh toán với KS.

c/- Phải gọi đặt phòng trước 30 ngày (tức hạn chót là Sept 19/ 2017) để được bảo đảm có phòng và giá hội-đoàn. Nếu gọi cancel trước 24 giờ thì KS không tính gì cả. Quý anh quen biết nhau nên liên lạc với nhau giữ chung phòng cho đỡ tốn kém. Các anh đi một mình xin liên lạc BTC/HNLK để có thể cố gắng sắp xếp cho tiện.

DU LỊCH SAU NGÀY HỘI NGỘ

1- Du lịch trong ngày Chủ Nhật Oct 22/2017 (sáng đi, chiều về): Đây là ngày chúng ta tự chọn nên cần ghi tên tham dự càng đông càng đủ số cho một chuyến bus là 50 người. Giá hiện tại là $150-$155 + tip. Khi ghi tên thì xin đóng tiền deposit $50 trước ngày Sept 1/2017. Chi tiết các chuyến du lịch một ngày như sau:

a/- Đi San Diego thăm vịnh Cabrillo đẹp nổi tiếng bằng du thuyền, rồi lên mẫu hạm USS Midway lịch sử đã đưa hàng ngàn người Việt đến bến bờ Tự Do. Có ăn trưa tại nhà hàng hải sản all you can eat.

- Giá hiện tại là $150.00/ một người bao gồm: ăn sáng trên xe bus- ăn trưa all you can eat-vé du thuyền-USS Midway. Tiền tip $10.00 một người (sẽ tip vào ngày đi)

b/- Đi thăm Santa Barbara. Đi bằng xe bus từ Westminster đến Ventura, ăn trưa all you can eat. Lên trạm xe lửa đi biển Santa Barbara tuyệt đẹp, rồi khám phá Đại lộ Danh Vọng Hollywood. Trở về Westminster trước 7:30 PM cùng ngày.

- Giá hiện tại $155.00/ một người bao gồm ăn sáng trên xe bus-ăn trưa all you can eat - vé du thuyền - vé xe lửa Amtrak. Tiền tip $15.00 một người (sẽ tip vào ngày đi)

2- Đi Cruise 5 ngày từ chiều Oct 23 đến 27/2017 bằng Cruise Ship. Carnival Inspiration. Khởi hành từ Long Beach đi đảo Catalina và Ensenada, Mexico. Chương trình như sau:

*Ngày 1- Mon 23: lên tàu tại Long Beach trước 5:00 PM: Ghi danh, nhận phòng, ăn chiều, ăn tối.

*Ngày 2- Tues 24: tới đảo Catalina lúc 7:30 AM, chơi trên tàu hoặc xuống phố tham quan. 4:30 PM tàu rời bến.

*Ngày 3- Wed 25: 8:00 AM tới vịnh Ensenada Island/ Baja, chơi trên tàu hay xuống đảo tham quan. 6:00 PM tàu rời đảo.

*Ngày 4- Thu 26: Một ngày vui chơi, sinh hoạt, giải trí ăn uống hội ngộ trên tàu.

*Ngày 5- Fri 27: Tàu trở về cảng Long Beach lúc 8:00 AM, chia tay ra về.

Các anh chị ghi danh đi cruise Carnival Inspiration 5 ngày chuẩn bị passport còn hiệu lực. BTC/HNLK đề cử đồng môn Tạ Chương Thạnh (ĐS17) làm Trưởng đoàn của group QGHC kỳ này. Xin quý anh chị liên lạc với anh Thạnh để biết thể thức đặt vé, ghi danh theo group với giá discount và đóng tiền deposit.

Để giúp Ban Tổ Chức Hội Nam Cali sắp xếp chương trình được thành công tốt đẹp, ngay từ bây giờ xin quý anh chị nào có ý định tham dự, có thể tham dự hoặc muốn tham dự xin thông báo cho biết càng sớm càng tốt theo lịch trình sau đây:

* 1/4//2017: Bắt đầu ghi danh đi cruise. Xin liên lạc với Trưởng đoàn để biết các thủ tục

cần thiết và đóng tiền deposit (xin chuẩn bị passport còn hiệu lực tối thiểu 6 tháng; khi liên lạc, Trưởng đoàn sẽ cho biết số tiền deposit).

* 1/9/2017: Hạn chót ghi danh tham dự và đóng tiền deposit cho ngày HNLK và các

chuyến du lịch trong ngày (tiền deposit cho mỗi mục là $50.00).

* 19/9/2017: Hạn chót ghi danh khách sạn. Xin liên lạc KS Ramada để biết chi tiết.

Tiền deposit đóng cho Hội, trên chi phiếu xin ghi trả cho: V.N.I.A.A.A. và gởi về địa chỉ:

8051 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683

Để thuận tiện cho việc liên lạc và thông báo các tin tức liên quan đến ngày họp mặt này, Hội Nam Cali đã mở một Blog riêng là http://www.quocgiahanhchanh.blogspot.com. Xin quý anh chị thường xuyên mở Blog này để theo dõi.

Mong tất cả quý anh chị hăng hái tham dự, vì quỹ thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa!

Trân trọng kính chào và kính thông báo cùng quý anh chị.

TM. Ban Tổ Chức
Trần Bạch Thu
CT/BCH Hội Nam Cali.

Địa chỉ liên lạc ghi danh:

- Khách sạn Ramada: 714-534-1818
- Trưởng đoàn đi cruise Tạ Chương Thạnh (ĐS17): 909-908-0481 / tafamily9@yahoo.com
- Từ khóa 10 trở về trước, anh Trần Ngọc Thiệu (ĐS11): 714-943-2445 / hanoi54.75@gmail.com
- Các khóa Cao Học anh Ngô Ngọc Trác (CH8): 714-588-6789 / tracngo@yahoo.com
- Khóa 11&12 Đinh Bá Tâm (ĐS12): 714-553-8164 / tamdinh41@hotmai.com
- Khóa 13 Cao Xuân Thức (ĐS13): 714-675-1379 / tcaomls@gmail.com
- Khóa 14 Nguyễn Đức Tín (ĐS14): 310-227-5504 / tinnucla@gmail.com
- Khóa 15 Đinh Viết Cư (ĐS15): 714-598-5273 / bocudad724@aol.com
- Khóa 16 Lê Phước Ninh (ĐS16): 626-675-6525 / ninhle46@gmail.com
- Khóa 17 Ngô Xuân Vũ (ĐS17): 714-837-5358 / thuvufamilly@yahoo.com
- Khóa 18 Ngô Ngọc Vĩnh (ĐS18): 714-230-5365 / vinhngo2000@gmail.com
- Khóa 19 Nguyễn Tấn Hữu (ĐS19): 714-251-8093 / nguyentanhuu@hotmail.com
- Các khóa TS và ĐS20, 21, 22 Nguyễn Văn Sáu (TS4): 714-514-1209 / saunguyen66@gmail.com

Sau lũy tre làng

5xu
Theo blog 5xu

Xem clip của người dân quay bằng điện thoại và đưa lên internet, tôi bỗng nhiên như thấy lại những người dân làng Hà Trì và Đa Sĩ mà tôi biết cách đây mấy chục năm, khi cả làng chưa nhà nào có TV, còn điện lưới yếu xìu, lúc chớp lúc tắt.

Những người dân quê ấy, nói tiếng nhà quê, đéo lác luôn mồm, sắc thái âm điệu lúc nào cũng như đang sẵn sàng gây sự.

Có lẽ, mấy chục năm là quá ngắn để thay đổi gốc rễ hay căn tính của người dân đồng bằng bắc bộ. Nhất là những gì được coi là “xấu xí”.

Nhưng đã có những sự khác biệt. Lũy tre làng không còn nữa. Đường làng đã đổ bê tông. Người dân làng biết dùng smartphone để quay clip, và đưa nó lên internet.

Và giữa những lời nói đéo lác khó nghe, những lời chửi bới tục tằn cán bộ nhà nước cố thủ trong xe hơi biển xanh, là những tiếng nói mạch lạc: không được chạm vào xe, mình không có thẩm quyền, chỉ chửi thôi không được đánh.

Internet có thể không làm thay đổi được tính cách, nhất là tính xấu của người dân nông thôn, nhưng đã làm thay đổi được nhận thức của họ.

* * *

Trong các sách quản trị cao cấp, người ta luôn khuyên rằng, quy mô của một nhóm làm việc xuất sắc không nên quá 9 người, của một nhóm mạnh và hiệu quả không nên quá 150 người, và quy mô của một công ty hay chi nhánh lớn không nên quá 1500 người. Các công ty như Facebook, Google, Twitter trước khi IPO đều ở ngưỡng 1500 nhân viên.

Vậy mà số người dân đang cố thủ kia lên tới 6000 người, và có vẻ như họ đang vận hành khá tốt. Có lẽ các yếu tố họ tộc đan chéo lẫn nhau trong 6000 con người này, giúp cho họ, những người chắc chắn là mù tịt về quản trị, đang tổ chức tốt các hoạt động của mình.

Không những thế, họ còn tổ chức rất tốt việc chống “hacking” từ bên ngoài. Câu chuyện của cô nhà báo Vnexpress là một ví dụ. Câu chuyện về hai người dân làng, anh Ba và anh Công, bị công an bắt và thả về sớm, cũng bị dân làng trói và giam riêng ra, cũng là một cách “chống phản gián, nội gián, chống chia rẽ” rất xuất sắc.

Có lẽ, cũng như các làng quê khác ở bắc bộ, thôn xã nào cũng có cựu chiến binh. Những bài học từ quân đội, nay trở thành phương pháp thực hành chốn thôn quê.

Thôn quê ấy tình cờ lại có tên là Đồng Tâm.

* * *

Chị Nhung, nếu đúng như những gì người ta kể về chị trên mạng, trong trí tưởng tượng của tôi chị hiện ra như một người phụ nữ bắc bộ điển hình: hiền hậu và đảm đang. Chị nuôi ăn những người bị giam giữ, bất chấp sự ngăn cản của những người quá khích trong làng.

Chị Nhung làm như thế, có lẽ do bản năng của một người phụ nữ. Nhưng cũng có thể còn là bản năng của một một bà mẹ, một người con gái lớn, biết rằng nếu mình đối xử tốt với đám con tin trong tay phe mình, thì biết đâu phe bên kia người ta cũng sẽ đối xử tử tế với người thân của mình, đang là con tin trong tay họ.

Còn người phụ nữ miệng đầy những lời lẽ hận thù và tục tằn, trong câu chuyện của chị nhà báo Vnexpress, ở đằng sau có lẽ cũng là bản năng và cả một nỗi lòng của người mẹ nông dân.

Những người phụ nữ ấy thay vì đi làm đồng, hay nấu cơm cho chồng con, thì nay lại nấu ăn cho con tin, hoặc làm nhiệm vụ chống đột nhập, ngay trên làng quê của chính mình.

* * *

Những người nông dân chân đất mắt toét, sử dụng smartphone của tàu, nói tiếng nhà quê, đéo lác luôn mồm, thường xuyên dùng chữ “buồi” với đủ các động từ kèm theo; và có lẽ họ cũng vẫn “tham vặt, khôn lỏi” như cha ông của họ hàng ngàn đời trước.

Thế nhưng họ lại có thông điệp rất rõ ràng: họ muốn được lắng nghe, họ muốn được đối thoại, họ không muốn bị lừa dối mãi (như đã từng).

Họ còn biết cách “truyền thông” ra bên ngoài lũy tre những thông điệp ấy.

Phía bên kia thì hoàn toàn không.

Internet không làm thay đổi được những gì cố hữu, nhất là những tính xấu, của người nông dân. Nhưng internet đã giúp họ “thông minh” hơn.

* * *

Với hầu hết người Việt Nam, các địa danh Mỹ Đức, Chúc Sơn, Vân Đình, Đan Phượng, Hoài Đức… là các địa danh xa lạ.

Nhưng lưu ý một điều: những địa danh này không phải là tên nôm, tất cả đều là tên chữ, và là tên chữ rất đẹp. Nơi đây chính là những vùng đất “ngàn năm văn vật”. Những vùng đất có truyền thống giỏi cả văn lẫn võ: suốt từ thời Trần, qua thời Lê, thời Nguyễn. Họ chỉ bị lu mờ khi người Pháp tiến vào và đô thị hóa nơi mà ngày nay là thủ đô Hà Nội. Và họ bị gạt phăng ra bên lề trong suốt những năm đổi mới mà bản chất đầy rẫy những ăn cắp nhanh, làm giàu xổi.

Mỹ Đức không chỉ có cái tên đẹp. Cũng không chỉ nổi tiếng nhờ có Chùa Hương.

Mỹ Đức là nơi Đinh Bộ Lĩnh về tuyển quân để bắt đầu hành trình dẹp loạn mười hai sứ quân của ngài.

(Via Dân Luận)

20 April 2017

Thiện chí của chó sói

Đoan Trang

Bà con hãy nghe những gì Phó giám đốc Công an Hà Nội Bạch Thành Định nói với báo chí:
"Ưu tiên số một của Hà Nội là đưa toàn bộ người còn BỊ GIỮ TRÁI PHÁP LUẬT ra ngoài an toàn. "Chúng tôi sẽ giải quyết mọi việc theo pháp luật, trên tinh thần XỬ LÝ NGHIÊM những người cố tình kích động, có hành vi giam giữ, bắt người trái pháp luật", "sẽ khoan hồng với những người nhận thức được hành vi, có ý thức khắc phục hậu quả".
Bà con có nhận ra mùi sát khí trong những lời ấy?

Trong truyện ngụ ngôn Aesop, “Sói và cò”, có con sói bị hóc xương, không tự khạc mảnh xương ra được. Nó nhờ con cò với cái mỏ dài thò đầu vào sâu trong họng nó để moi xương ra, và hứa sẽ trọng thưởng.

Sói nằm ngửa, há mồm, để cò thò đầu vào, gắp mảnh xương bị kẹt bên trong ra. Rồi cò xin được thưởng như đã hứa.

Sói nghiến răng nói với cò: “Tao đã không nhai nát đầu mày khi cái đầu mày nằm giữa hai hàm răng của tao. Mày cho phần thưởng đó vẫn còn ít hay sao?”.

* * *

Xin bà con cảnh giác với tâm địa của những con chó sói đội lốt người.

Chúng chưa hề hủy quyết định khởi tố vụ án “gây rối trật tự công cộng” với dân xã Đồng Tâm.

Chúng chưa hề hứa hẹn sẽ không khởi tố tiếp.

Chúng tiếp tục gọi hành vi tự vệ của bà con là “giam giữ người trái phép”, “giam giữ trái pháp luật”. Trong cách nói của chúng, có thể cảm nhận được cái nghiến răng đợi trả thù của con sói.

Chúng chưa hề xử lý những kẻ nhân danh "thi hành công vụ" để bắt giữ người trái pháp luật, đánh người gây thương tích, không tha cả người già. Quân của chúng làm sai, vi phạm pháp luật, chúng không xử lý, nhưng đã kịp ngậm máu phun bà con Đồng Tâm trên khắp các phương tiện truyền thông đại chúng.

Chúng chưa hề có một lời nào đính chính và xin lỗi bà con trên phương tiện truyền thông đại chúng – trên chính những cơ quan đã đưa tin một chiều, sai sự thật về bà con.

Chúng chưa tấn công bà con, bắt và khởi tố cả làng, không phải vì chúng ý thức được mình đang sai trái. Mà đó đơn giản là “sự nhân đạo” của con chó sói khi nó không cắn nát đầu con cò trong mõm nó.

Hại được ai đó nhưng chưa hại, giết được ai đó nhưng chưa giết, thì không phải là nhân đạo, đàng hoàng, ôn hòa hay có thiện chí gì cả. Công an không phá, không bắt người trong khi lẽ ra là có thể phá, có thể bắt. Đấy là cái “nhân đạo” và “khoan hồng” của công an đó.

Theo FB Đoan Trang
(Via Dân Luận)

19 April 2017

Kinh tế ngầm Trung Quốc ở châu Âu: Hàng Tàu 'made in Italy'

Sự thật về thời trang “made in Italy” sản xuất tại Ý nhưng là hàng Tàu kém phẩm chất, giá rẻ xuất khẩu sang Âu, Mỹ.

Prato là cái nôi truyền thống của ngành công nghiệp dệt may Ý từ thế kỷ XII. Nơi này nằm cách Florence, thủ phủ vùng Tuscany, khoảng 15 km, đây từng được mệnh danh là kinh đô dệt may cao cấp của châu Âu. Các nhãn hiệu lừng danh như Gucci, Dolce & Gabbana... đều sản xuất tại thị trấn nhỏ bé này. Giờ đây, Prato trở thành trung tâm sản xuất thời trang “made in Italy” giá rẻ lớn nhất châu Âu của cộng đồng người Hoa.

Cạnh tranh bất chính

Marco Landi, đại diện CAN (Hiệp hội Xí nghiệp vừa và nhỏ) vùng Tuscany, cho biết trước sự canh tranh khốc liệt của các đối thủ Trung Quốc ngay trên sân nhà, số lượng xí nghiệp may mặc Ý hiện chỉ còn 3.000 cơ sở. Trong khi đó, xí nghiệp may mặc của người Hoa đã vượt quá 4.000. Điều làm cho người Ý bức xúc nhất là Prato giờ đây trở thành kinh đô quần áo chất lượng kém. Nguyên liệu và nhân công không phải của người Ý nhưng vẫn đóng mác “made in Italy” xuất đi khắp thế giới.
Cảnh sát Ý khám xét một xí nghiệp may của người Hoa ở Prato Ảnh: AP.

Cảnh sát Italy khám xét một xí nghiệp may của người Hoa ở Prato
Ảnh: AP.
 “Người Hoa ư? Đó là cả một vấn đề”, bà Fiorella Alunni, cố vấn Hội đồng thị trấn Prato chuyên về Trung Quốc, đã nhận xét như vậy. “Đó là sử dụng lao động trẻ em, lao động nhập cư chui, trốn thuế, sản xuất hàng nhái, rửa tiền...”. Tóm lại, một nền kinh tế ngầm kiểu mafia Ý mang bản sắc Trung Quốc. Dưới đây là một xí nghiệp may điển hình của người Hoa ở Prato, theo báo cáo của Armando, thám tử tư đặc trách theo dõi các xí nghiệp chui Trung Quốc.

Xí nghiệp có khoảng 50 người nhưng chỉ có 6 người mang giấy tờ hợp pháp. Những người còn lại là dân nhập cư lậu, hầu hết là người Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang. Số người này ký hợp đồng lao động 3 năm với ông chủ, với mức lương 150 euro/tháng (1 euro = 24.600 đồng) ngay tại quê nhà trước khi lên đường đến Prato. Hộ chiếu đóng visa du lịch tháng rồi ở luôn.

Đến nơi, “lão bản” (ông chủ) tịch thu hộ chiếu, bắt họ ăn ở ngay tại xí nghiệp, làm việc từ 13-17 giờ mỗi ngày với mức lương thực tế 2-3 euro một giờ. Mức lương này thấp hơn lương tối thiểu theo luật lao động Italy rất nhiều. Một ngày, xí nghiệp sản xuất khoảng 3.000 sản phẩm “made in Italy”. Một số bán sỉ 25 euro một cái cho đội ngũ bán dạo người nhập cư từ châu Phi. Những người này bán lại cho du khách ở các thành phố du lịch Italy 40-80 euro một cái, tùy theo mặc cả. Số còn lại xuất khẩu sang Trung Quốc hoặc châu Âu.

Với công thức nhập nguyên liệu (vải, phụ kiện...) từ Trung Quốc rẻ hơn nguyên liệu bản xứ gấp chục lần, sử dụng lao động nhập cư lậu để sản xuất sản phẩm “made in Italy”, trung bình bọn mafia Trung Quốc - ông chủ thực sự của loại xí nghiệp này - kiếm được khoảng 2 triệu euro mỗi háng. Số lượng xí nghiệp này chiếm tỉ lệ không nhỏ trong số các xí nghiệp may mặc của người Hoa ở Prato.

“Made in Italy” thua “made in China”!

Trong vòng 15 năm qua, cộng đồng người Hoa đã tăng lên 45.000 người, chiếm 1/4 dân số Prato. Trong số đó, chỉ có 9.927 người có giấy tờ hợp lệ (số liệu thống kê ngày 31/12/2008). Cùng với đồng hương ở Milan, họ trở thành cộng đồng người Hoa lớn đứng hàng thứ ba ở châu Âu, sau cộng đồng người Hoa ở London và Paris.

Với 4.000 xí nghiệp may mặc (phần lớn tập trung trong khu công nghiệp Macrolotto di Lolo), 40.000 công nhân hợp pháp và bất hợp pháp, sản xuất 360 triệu sản phẩm mỗi năm - hầu hết thuộc dạng “pronto moda” hay còn gọi là “fast fashion” (người Việt thường gọi là “thời trang mì ăn liền”) - ngành may mặc của người Hoa tại đây đã qua mặt Paris về thời trang giá rẻ, chất lượng thấp, chủ yếu phục vụ chợ bán lẻ không chỉ ở châu Âu mà còn ở châu Á, Trung Đông, châu Phi và Nam Mỹ.

“Pronto moda” là một phát kiến thành công của người Hoa ở Prato. Giulini, tên thật là Xu Qiu Lin, ông chủ xí nghiệp Giupel đến từ Ôn Châu, giải thích: “Một đơn hàng thực hiện 3 tháng ở Trung Quốc rồi tốn thêm phí vận chuyển đến châu Âu, chúng tôi chỉ cần 3 ngày để hoàn thành. Hàng đóng mác “made in Italy” một cách hợp pháp. Đây là lợi thế lớn của chúng tôi trên thị trường thế giới”.

Hàng “made in Italy” ở Prato cũng có năm bảy loại. Không kể loại của các xí nghiệp Italy bảo đảm chất lượng cao, còn có loại sản xuất tại các xí nghiệp của những người Hoa mới nhập cư trong những năm gần đây, phần lớn từ Đông Bắc Trung Quốc bao gồm các tỉnh Hắc Long Giang, Liêu Ninh và Cát Lâm. Tuy gắn mác “made in Italy” nhưng chất lượng sản phẩm này còn thấp hơn hàng “made in China” sản xuất ở Trung Quốc. Một nghịch lý thời toàn cầu hóa!

Không chỉ khiến công nghiệp và lao động địa phương lao đao, người Hoa còn làm xáo trộn đời sống nơi này. Sòng bạc, mại dâm, hộp đêm, trộm cắp, nhập lậu nguyên liệu dệt may tràn lan... Tóm lại, dấu ấn của mafia Trung Quốc ở Prato khá rõ ràng, bởi đầu tư vào ngành này lợi nhuận cao mà rủi ro ít hơn so với buôn lậu ma túy.

Roberto Cenni, cựu Thị trưởng Prato, nhận định: “Người Hoa khiến người dân ở đây vốn khốn khó do khủng hoảng kinh tế càng khốn khó thêm. Có đến 40% học sinh người Hoa trong các trường công. Phòng cấp cứu ở các bệnh viện lúc nào cũng bận rộn vì họ. Họ phá giá bất động sản khiến người dân địa phương không thể bán nhà. Họ tạo ra sự bất bình đẳng khắp thị trấn...”.
 “Made in Italy” by Chinese

Nguyễn Cao
**

Cười tí tỉnh: Chẳng lẽ con không nhớ...

Chẳng lẽ con không nhớ...

Một tỉ phú Saoudi Arabia ngã bệnh nhưng máu huyết ông ta thuộc loại hiếm. Chỉ có một người Do Thái ở Jerusalem có máu đáp ứng được. Chàng ta tới thăm nhà tỉ phú ngỏ ý muốn cứu giúp. Chàng Do Thái đến gặp trưởng giáo của mình xin phép và được chuẩn thuận. Thế là chàng Do Thái cho máu. Để cảm tạ, nhà tỉ phú tặng cho chàng Do Thái một chiếc xe Ferrari và 5 triệu Euros.

Hai năm sau nhà tỉ phú bệnh tái phát. Chàng Do Thái lại hiến máu lần thứ hai. Để cảm tạ nhà tỉ phú tặng cho một chiếc xe Renault hiệu Twingo.

Hai năm sau chuyện lại xẩy ra như thế và nhà tỉ phú tặng cho chàng ta một chiếc xe gắn máy Velo.

Chuyện đến đây thì chàng Do Thái thấy khó hiểu bèn đến với trưởng giáo than rằng:

- Thưa trưởng giáo, con không hiểu lần đầu con được ông ta tặng một chiếc xe siêu hạng lại thêm 5 triệu Euros, lần thứ hai là một chiếc xế hộp, lần thứ ba chỉ là chiếc xe gắn máy.

Trưởng giáo trả lời:

- Con à, lẽ nào con quên mất chuyện này là máu con hiện đang lưu chuyển trong tim mạch của ông ta?

Cựu Tổng thống Nam Hàn Park Geun-hye có thể bị án chung thân

SEOUL, Nam Hàn (AP) – Công tố viện Nam Hàn hôm Thứ Hai truy tố cựu Tổng Thống Park Geun-hye tội nhận hối lộ, tống tiền, lạm quyền và các tội tham nhũng khác, có thể đưa đến bản án tù chung thân.

Đây là sự việc mới nhất trong một loạt các hành động pháp lý nhắm vào bà Park sau khi phải rời khỏi chức vụ vì các cuộc biểu tình lớn lao nhưng ôn hòa.

Bà Park bị quốc hội giải nhiệm hồi Tháng Mười Hai năm ngoái, bị tòa chính thức truất bỏ quyền hành hồi Tháng Ba và bị giam trong một nhà tù gần Seoul sau khi bị bắt về các cáo buộc tham nhũng.

Công tố viện cũng truy tố Shin Dong-bin, chủ tịch công ty Lotte, đại công ty lớn hàng thứ năm ở Nam Hàn, về tội đề nghị hối lộ 7 tỉ won (khoảng $6 triệu) cho bà Park và người bạn lâu năm của bà là Choi Soon-sil để đổi lấy việc có giấy phép mở ra một thương vụ bán hàng miễn thuế mới.

Bà Park tiếp tục bị giam và sẽ bị dẫn giải từ nhà tù đến tòa ở Seoul để tham dự phiên xử, vốn có thể kéo dài tới sáu tháng. Hiện chưa biết là phiên tòa có khởi sự trước cuộc bầu cử đặc biệt 9 Tháng Năm để chọn người thay thế bà Park hay không.

Bà Park, năm nay 65 tuổi, đắc cử và trở thành nữ tổng thống đầu tiên của Nam Hàn vào cuối năm 2012.

Bà Park là con gái của nhà độc tài quá cố Phác Chánh Hy (Park Chung-hee). Ông Park bị giám đốc cơ quan tình báo của mình bắn chết năm 1979, sau 18 năm cầm quyền. Vợ của ông trúng đạn chết năm năm trước đó, trong âm mưu ám sát bất thành, giữa khi ông chồng đang đọc diễn văn. (V.Giang)

Nguồn: Người Việt

18 April 2017

Vì sao công an thua dân?

Được biết vụ việc có liên quan tới chuyện thu hồi đất đai, vốn đã khiến người dân theo kiện từ nhiều năm nay bị bức xúc vì không được giải quyết thỏa đáng. Một dân cư nói với BBC: "Chúng tôi đã khởi kiện từ năm năm nay, nhưng không được ai đứng ra bênh vực." Cuộc đối đầu giữa người dân ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, với giới chức từ ngày thứ Bảy 15/4. Khi lực lượng an ninh được phái tới đã bị dân chúng "bắt nhốt" tại nhà văn hoa xã. ̣̣̣̣(TTR)

Nguyễn Trần Sâm
Blog Đào Hiếu

Như báo chí đã đưa tin, chiều 15 – 4, gần 30 người của chính quyền, trong đó có cả những viên cảnh sát cơ động, đã bị dân Đồng Tâm (Mỹ Đức, HN) bắt nhốt tại “nhà văn hóa” xã. Mục đích việc làm này của dân chúng là đòi chính quyền phải trả tự do cho những người bà con của họ đã bị chính quyền câu lưu trước đó vì hành động được gọi là “vi phạm đất đai”.

Một câu hỏi lớn được đặt ra: Vì sao những công an viên này lại để cho dân “bắt” được họ? Phải chăng vì họ không đủ năng lực và phương tiện để đè bẹp lực lượng quần chúng không có vũ khí trong tay, hay chí ít là thoát khỏi bàn tay của những người dân này?

Muốn trả lời câu hỏi này thì phải nghĩ đến những câu hỏi khác. Giả dụ viên chỉ huy của đội cảnh sát cơ động (nghe nói là trung đoàn?) ra lệnh xả súng vào đám dân hoặc không nổ súng nhưng dùng báng súng, lưỡi lê hoặc dùi cui đánh tới tấp vào đám dân dám chống lại mình, còn các chiến sỹ công an thì nhất loạt tuân lệnh, thì liệu đám dân đó có bắt nổi một công an viên nào không?

Dĩ nhiên là không! Khi đó thì đám dân kia chỉ có thịt nát xương tan hoặc ít ra là bị đau nhừ tử, chứ làm sao còn có thể bắt công an làm tù binh được nữa!

Như vậy, việc có hàng chục chiến sỹ công an thuộc “lực lượng mạnh” bị dân bắt nói lên rằng chỉ huy của họ đã không dám ra cái lệnh đó, hoặc/và các chiến sỹ cũng không dám thực thi một mệnh lệnh như vậy.

Vậy lý do để chỉ huy không dám ra lệnh và thuộc cấp không dám thực thi nếu có lệnh là gì? Câu trả lời là: Họ vẫn còn tính người và tình người. Họ không đang tâm bắn vào hoặc đánh đập tàn nhẫn những người dân tay không tấc sắt. Họ biết rõ đó là những người vô tội và nghèo khổ, đã chịu bao oan trái do những kẻ có thế lực gây ra. Nghĩa là chúng ta vẫn còn có thể hy vọng vào những con người này. Đa số vẫn còn lương tâm. Và nhiều người trong số đó cũng có bà con, anh em hoặc xóm giềng là những người dân nghèo đáng thương. Họ từng nhiều lần chứng kiến cảnh khổ của những người thân. Và họ đã nhận ra rằng chính nghĩa không ở phía họ, nếu họ ra tay đàn áp.

Xưa nay vẫn vậy. Một khi hàng ngàn người dân bị dồn đến bước đường cùng thì họ sẽ nổi dậy. Ban đầu, những nhóm lẻ tẻ sẽ bị đàn áp. Những đám dân khác sẽ sợ và im tiếng. Nhưng khi không còn gì để mất thêm thì con người sẽ hết sợ. Họ sẽ nổi dậy đông hơn. Sẽ tiếp tục có đàn áp, nhưng rồi “một người rơi, mười người tiến”, và sẽ đến lúc có hàng triệu người đứng dậy. Sẽ đến lúc lực lượng đàn áp không thể thực thi nhiệm vụ đàn áp được nữa. Dù ban đầu, những kẻ có vũ trang này chưa nhận ra được chính nghĩa, nhưng rồi trong những cuộc cọ xát, những chiến dịch đàn áp, dần dần họ sẽ nhận ra lẽ phải. Khi đó, những mệnh lệnh đàn áp sẽ không được thực thi nữa. Lực lượng đàn áp sẽ quay súng!

Đó là quy luật!

Thật không may cho nhà cầm quyền nào không nhận thức được quy luật này, một quy luật mà chính những thủy tổ của CNCS cũng từng nói đến nhiều lần.

Vào thời kỳ trước sau năm 1980, cả nước đói khổ, dân tình ca thán. Những bài vè chế giễu nhà cầm quyền xuất hiện khắp nơi. Có cả những bài như “sấm ký”. Đó là những dấu hiệu của sự suy sụp. Nhưng vào thời đó chưa có đàn áp. Dân chưa bị đánh, chưa bị quy thành “các thế lực thù địch”. Một số người nói: Chắc sắp tiêu! Nhưng tôi nói: Đã có gần đủ các dấu hiệu, nhưng còn thiếu đàn áp dân.

Còn bây giờ thì đã có! Khắp nơi, hàng ngàn người dân bị đàn áp sau khi bị dán nhãn “các thế lực thù địch”!

Và không chỉ có vậy. Giai đoạn cuối của thời kỳ đàn áp dân đã đến. Lực lượng đàn áp đã bỏ chạy. Không chỉ ở xã Đồng Tâm huyện Mỹ Đức. Việc đó cũng đã xảy ra hơn một lần ở những nơi khác, nhất là quanh Formosa Hà Tĩnh!

Nguyễn Trần Sâm

17 April 2017

Hưởng Trà, thơ vui

Hưởng Trà

Đông Bắc Á: Tin ngắn những ngày qua

Phó tổng thống Mỹ thăm vùng phi quân sự Nam-Bắc Hàn Quốc.

Phó TT Mike Pence đang trong lịch trình 3 ngày thăm Hàn quốc và ông đã đến quan sát vùng phi quân sự. Đây là lần đầu tiến ông đến bán đảo Triều Tiên từ khi đắc cử Phó Tổng thống, nhưng là lần thứ hai một chính khách cao cấp Hoa Kỳ đến đến đây trong vòng chỉ hơn một tháng. Vào trung tuần tháng ba vừa qua ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson cũng đã đến Nam Hàn và nói rằng giai đoạn kiên nhân chiến lược của Hoa Kỳ với Bắc Triều Tiên đã chấm dứt.

**

Triều Tiên Phóng hỏa tiễn thất bại

Cả Hàn Quốc và Mỹ xác nhận Triều Tiên sáng nay thực hiện phóng thử tên lửa nhưng đã thất bại. Lầu Năm Góc nói tên lửa 'nổ ngay lập tức' khi vừa được phóng.

Reuters dẫn nguồn tin quân đội Hàn Quốc cho biết Triều Tiên đã phóng tên lửa rạng sáng 16/4 gần Sinpo, trên bờ biển phía đông nước này, nhưng đã thất bại.

Bộ tư lệnh Thái Bình Dương của Mỹ nói phát hiện tên lửa phóng vào lúc 6h21 sáng nay theo giờ Bình Nhưỡng. "Tên lửa đã nổ gần như ngay lập tức", Dave Benham, phát ngôn viên của Bộ tư lệnh Thái Bình Dương, nói. "Loại tên lửa được phóng đang được phân tích".

“Triều Tiên đã phóng một tên lửa không xác định từ khu vực gần Sinpo sáng nay (16/4) nhưng bị nghi là đã thất bại”, Văn phòng Tham mưu trưởng Liên quân Hàn Quốc (JCS) cho hay.

**

Không quân Mỹ đã điều động máy bay chuyên đánh hơi các vụ thử hạt nhân WC-135 đến Nhật Bản nhằm đề phòng việc Triều Tiên thử hạt nhân.

Máy bay đánh hơi phóng xạ có 2 muỗng bên hông máy bay để thu thập mẫu vật trong khi bay. Phi hành đoàn có thể phân tích mẫu vật trong thời gian thực giúp xác nhận các vụ thử hạt nhân cũng như xác định tính chất của đầu đạn.

Đây không phải là lần đầu tiên WC-135 được triển khai gần bán đảo Triều Tiên. Trong năm 2011, WC-135 đã được triển khai đến Nhật Bản để theo dõi sự cố nhà máy điện hạt nhân Fukushima. Trong tháng 2, máy bay này cũng được điều động đến Anh để điều tra nguồn phóng xạ bí ẩn ở châu Âu.

**

Đề xuất của Bắc Kinh để hòa hoãn với Bắc Triều tiên bị Mỹ và Nam Hàn bác bỏ

Mỹ, Hàn Quốc thẳng thừng từ chối đề xuất của Trung Quốc Trung Quốc đã không thành công trong nỗ lực làm hạ nhiệt căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên khi cả Mỹ và Hàn Quốc đều lên tiếng bác đề xuất của Bắc Kinh ngừng các cuộc tập trận chung để đổi lấy việc Bình Nhưỡng “đóng băng” các chương trình hạt nhân và tên lửa. Lý giải về việc bác đề xuất của Ngoại trưởng Hoa Lục Vương Nghị, Đại sứ Mỹ tại Liên Hợp Quốc Nikki R. Haley nói với các phóng viên sau cuộc họp của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc ở New York: “Chúng tôi cần phải thấy một hành động nào đó tích cực từ phía Triều Tiên”.

15 April 2017

Giấc Mơ Triều Tiên

LẠI MƠ

Đêm qua, đọc sách muộn,
Rồi ngủ, quên tắt đèn.
Rồi mơ, mơ vớ vẩn.
Lần này về Triều Tiên.

Trời, quân đội Miền Bắc,
Như thác lũ băng băng
Từ núi rừng tràn xuống
Thành phố và đồng bằng.

Quyết đánh cho Mỹ cút
Và Ngụy phải lật nhào.
Miền Nam được giải phóng.
Vinh quang và tự hào.

Bao nhiêu năm rên xiết,
Nghèo đói và đau thương,
Người Miền Nam khốn khổ
Được đưa lên thiên đường.

Dân sướng, hết áp bức.
Mọi cái nhà nước lo.
Từ tem phiếu quần áo
Đến dầu củi, bo bo.

Đêm được học miễn phí
Đạo đức Kim Nhật Thành,
Cha già của dân tộc,
Vĩ đại và anh minh.

Seoul, ổ trụy lạc,
Bạo lực và bất công,
Theo nguyện vọng dân chúng
Được phép mang tên ông.

Đâu cũng thấy khẩu hiệu.
Đỏ rực cả bốn mùa.
Ra quân và kiên định,
Học tập và thi đua.

Đâu cũng nghe tiếng hát.
Đơn ca hoặc đồng thanh.
Hát, rơm rớm nước mắt
Bài “Như có bác Thành”.

Đâu cũng có tượng bác.
Các tỉnh đua nhau xây.
Dân sẽ không thấy đói
Khi ngắm tượng suốt ngày

Các hãng xe hơi lớn,
Như Huyndai, Kia,
Chuyển sang làm xe đạp,
Phát không cho mọi nhà.

Các biệt thư tư sản
Ngăn liếp thành nhiều phòng
Rồi cấp cho đại diện
Của giai cấp công nông.

Để hòa hợp dân tộc,
Các sĩ quan Miền Nam
Được vào trại cải tạo.
Sướng, không phải đi làm.

Tóm lại là sướng lắm.
Sướng lắm dân Triều Tiên.
Thế mà hai triệu đứa,
Ngu, tìm cách vượt biên.

Nhiều đứa còn ngu nữa,
Dám phản biện, biểu tình.
Dám nói xấu thời đại
Rực rỡ và quang vinh…


Thái Bá Tân
Thái Bá Tân Facebook


PS
Thế đấy, già, lẩm cẩm.
Mơ về nước Triều Tiên,
Mà dụi mắt nhìn kỹ,
Thấy hình như quen quen