16 November 2017

Trump gây xung đột khi muốn làm người hòa giải

Bill Hayton

Mỹ đang tạo ra nhiều vấn đề ở châu Á khi đề nghị đứng ra làm trung gian hòa giải những căng thẳng giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Ông Donald Trump ngụ ý gì khi ông đề nghị đứng ra “trung gian hòa giải” cuộc tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc ở Biển Đông? Hôm Chủ nhật, trong cuộc viếng thăm chính thức tại Hà Nội, tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump nói với người tương nhiệm phía Việt Nam: “Nếu tôi có thể giúp trung gian hòa giải hoặc phân xử, hãy nói tôi biết… Tôi là một trọng tài, một nhà hòa giải rất giỏi”.

Lời đề nghị này đã gióng lên hồi chuông báo động ở Việt Nam, nơi nỗi sợ hãi bị biến thành đối tác bị bỏ rơi trong mối quan hệ G-2 (hai siêu cường) giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc chỉ xếp thứ hai sau mối lo lắng về chuyện Hoa Kỳ bị cho là có âm mưu lật đổ sự cai trị của đảng Cộng sản ở Hà Nội.

Ông Nguyễn Thành Trung, trưởng khoa quan hệ quốc tế, trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh, cho biết: “Việt Nam có thể sẽ hoan nghênh đề nghị [của ông Trump], nhưng trong vấn đề Biển Đông, Trung Quốc chỉ thích cơ chế song phương.” Trước đây Bắc Kinh không bao giờ hoan nghênh sự can thiệp từ bên ngoài vào vụ tranh chấp; và ông Trung có lẽ đang phát biểu thay các nhà hoạch định chính sách của Việt Nam khi ông nói, “Tôi cho rằng Trung Quốc sẽ không chấp nhận sáng kiến của ông Trump trừ phi đề nghị của ông Trump có lợi cho đòi hỏi của Trung Quốc ở Biển Đông”.

Nhìn bề ngoài, đề nghị “trung gian hòa giải” cho cuộc tranh chấp Biển Đông thật lạ lùng. Trung Quốc không coi Hoa Kỳ là một bên trung lập, đứng giữa các đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ xung đột với nhau. Như ông Ngô Sĩ Tồn (Wu Shicun), giám đốc viện nghiên cứu Nam Hải quốc gia Trung Quốc phát biểu tại một hội nghị ở Hải Khẩu, Trung Quốc hôm 9 tháng 11: “Những vấn đề trọng yếu như tranh chấp về lãnh thổ, về quyền tài phán trên biển vẫn chưa được giải quyết và vẫn đối mặt với sự can thiệp từ các cường quốc bên ngoài như Hoa Kỳ và Nhật Bản.”

Đây không phải lần đầu tiên một quan chức cao cấp của chính phủ Hoa Kỳ đề nghị làm trung gian hòa giải cho vụ tranh chấp ở Biển Đông. Ngay từ năm 2010, ngoại trưởng Hillary Clinton cũng đã đưa ra ý tưởng đó nhưng không đi đến đâu.

Nhưng điều làm cho một số người mất ngủ là liệu có phải Trump và Trung Quốc đã có một thỏa thuận riêng nào đó hay không. Ai cũng biết rõ rằng ưu tiên hiện thời của ông Trump ở châu Á là việc giải trừ vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Họ chỉ băn khoăn không rõ Bắc Kinh có thể đã được Washington trả cái giá nào cho việc Trung Quốc gia tăng sức ép lên Bình Nhưỡng. Liệu có phải một chút áp lực ở Hà Nội chính là vật trao đổi để có được sự siết chặt cấm vận thêm nữa lên bờ bên kia sông Áp Lục? (Sông Áp Lục: Yalu – biên giới giữa Bắc Triều Tiên và Trung Quốc)

Trong tuyên bố chung của hai chính phủ, vấn đề Biển Đông chỉ có mức ưu tiên tương đối thấp, xếp thứ 13 trong 14 điểm, dưới cả việc tái bố trí trụ sở đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội. Điều đó cho thấy, đối với phía Hoa Kỳ, tầm quan trọng của vấn đề đã bị hạ thấp.

Không có bằng chứng nào cho thấy một thỏa thuận lớn đang được hình thành, và có rất nhiều ủng hộ viên của ông Trump ở Washington sẽ phản kháng dữ dội, chống lại việc làm ngơ cho những bước tiến của Trung Quốc ở Biển Đông. Nhưng dù sao, trong tâm trí các chính phủ Đông Nam Á vẫn ám ảnh nỗi hoài nghi rằng chiến lược của Hoa Kỳ ở khu vực mới định danh “Ấn Độ - Thái Bình Dương” có thể là sự thể hiện “Nghệ thuật thương lượng” (Art of the Deal – nhan đề một cuốn sách của ông Donald Trump) mà họ phải trả giá.

Trung Quốc muốn gì ở một sự dàn xếp như vậy? Cuối cùng thì Trung Quốc tìm kiếm sự công nhận quốc tế cho các đòi hỏi của họ đối với từng tấc đất tấc biển bên trong đường lưỡi bò chữ U mà họ đơn phương vẽ ra, cùng với những “quyền lịch sử” đối với tất cả tài nguyên thiên nhiên bên trong đường chữ U đó. Trong khi chờ đợi, Bắc Kinh sẵn sàng chấp nhận một cách hào phóng những biện pháp nửa vời, chẳng hạn như đòi phục tùng các yêu cầu của Trung Quốc “cùng phát triển”. Đây là cái công thức mà Trung Quốc sử dụng để buộc các nước có đòi hỏi chủ quyền ở Biển Đông phải chia sẻ cá tôm, dầu mỏ, khí thiên nhiên nằm trong những vùng đặc quyền kinh tế mà họ sở hữu một cách hợp pháp.

Nhưng những phần khác trong thông điệp của ông Trump lại là các tin tức tốt lành hơn cho người Việt Nam. Trong bài diễn văn tại hội nghị cấp cao Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC) ngày 10 tháng 11, ông phát biểu: “Ở Hoa Kỳ, cũng như mọi quốc gia đã giành được và bảo vệ chủ quyền, chúng tôi hiểu rằng chúng ta không có gì quý hơn là những quyền căn bản, nền độc lập quý giá và tự do của chúng ta”. Ông Trump có thể không biết, nhưng người soạn diễn văn cho ông đã nhắc lại rõ ràng lời của một vị chủ tịch khác, nhà lãnh đạo Việt Nam, ông Hồ Chí Minh, đã nói vào ngày 17 tháng 7 năm 1966: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”.

Sau đó ông Trump tiếp tục kết nối cảm xúc ấy với câu chuyện về Hai Bà Trưng, mà theo chuyện kể của những người yêu nước Việt Nam hiện đại, đã chiến đấu chống Trung Hoa 2.000 năm về trước. Lời nói này, cộng với việc đề cập tới các quốc gia “không muốn làm vệ tinh cho bất cứ ai”, nghe có vẻ như Hoa Kỳ ủng hộ Hà Nội trong cuộc đối kháng liên tục với Bắc Kinh.

Đối với Hà Nội, những gì ông Trump không nói ra cũng rất quan trọng. Ngoài một lưu ý ngắn về “quyền của cá nhân” (lạ là gắn với “tự do hải hành và bay ngang qua”) thì không có lưu ý nào về cải cách chính trị, xã hội. Tuyên bố chung chính thức chỉ có một câu ngắn ngủi về “bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền”.

Trong chuyến viếng thăm duy nhất tới Việt Nam hồi tháng 5 năm 2016, cựu tổng thống Barack Obama đã mời ăn tối một số người hoạt động cải cách và bất đồng chính kiến, chẳng hạn như ca sĩ Đỗ Nguyễn Mai Khôi. Lần này, không có những cuộc tiếp tân như thế. Thay vì vậy, Mai Khôi và một số người bất đồng khác bị cảnh sát chìm ngăn không cho ra khỏi nhà, sau đó bị đưa đi khỏi Hà Nội.

Thái độ dửng dưng với các vấn đề nhân quyền và quản trị quốc gia có thể là dấu hiệu phân biệt chiến lược “Ấn Độ - Thái Bình Dương” của ông Trump. Nó làm cho quan hệ ngoại giao với các chính phủ chuyên chế được dễ dàng hơn, ngay cả khi nó gây bất bình cho một thế hệ các công dân trẻ tuổi, những người mà dưới thời ông Obama, đã nhìn về Hoa Kỳ để tìm sự hỗ trợ cho khát vọng của họ về mở rộng quyền tự do chính trị và xã hội.

Một sự khác biệt lớn nữa so với chính phủ tiền nhiệm [ở Hoa Kỳ] là chính sách thương mại. Ông Trump đã nói rất rõ điều này ở cả Đà Nẵng và Hà Nội, nơi ông đọc các bài diễn văn kêu gọi “thương mại công bằng, có đi có lại” và lên án kịch liệt sự thâm hụt mậu dịch kinh niên của Hoa Kỳ với đa số các nước Á châu.

Đối với chính phủ Hà Nội, khoản thặng dư thương mại 32 tỉ đô la của Việt Nam trong buôn bán với Hoa Kỳ là hết sức thiết yếu để cân bằng khoản thâm hụt 34 tỉ đô la giao thương với Trung Quốc. Hà Nội không có động cơ nào để trao cho ông Trump những gì ông ta thật sự mong muốn mà chỉ đưa ra một vài nhượng bộ nhỏ và vì thế mà có việc công bố những bản ghi nhớ không mang tính ràng buộc cho một số thỏa thuận khá lớn với các doanh nghiệp Mỹ và tái công bố một thỏa thuận mua động cơ máy bay của hãng Pratt & Whitney.

Ở đây có một sự chồng chéo giữa các vấn đề nhân quyền và thương mại. Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) được chính phủ Obama thúc đẩy có thể sẽ tạo điều kiện thuận lợi hơn cho các doanh nghiệp nhỏ và vừa xuất khẩu và phát triển. Cách tiếp cận song phương mà ông Trump ưa thích sẽ đem lại lợi thế cho các tập đoàn lớn và các doanh nghiệp do nhà nước sở hữu. Sự tham gia của Hoa Kỳ vào TPP sẽ khuyến khích công cuộc dân chủ hóa mà cơ chế song phương giữa nhà nước với nhà nước sẽ không có được. Việt Nam là một trong 11 quốc gia vẫn tiếp tục thúc đẩy TPP, nhưng không có sự tham gia của Hoa Kỳ, một số biện pháp tự do hóa như cho phép tổ chức nghiệp đoàn độc lập, sẽ bị hủy bỏ.

Quân sự là lĩnh vực rõ ràng duy nhất có sự kế tục từ chính quyền Obama. Câu chuyện “xoay trục” và “tái cân bằng” đã trôi qua từ lâu, nhưng ước muốn bố trí thêm nhiều lực lượng tới các vùng biển ở Đông và Đông Nam châu Á vẫn tiếp tục. Trong tuyên bố chung, cả ông Trump và chủ tịch nước Trần Đại Quang đều mong đợi chuyến viếng thăm đầu tiên tới Việt Nam của một hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ trong năm 2018. Việt Nam cũng sẽ tiếp tục chào đón các chiến hạm Mỹ chừng nào mà Washington còn đủ ngân sách để đóng tàu và bố trí chúng.

Điều đó cũng được phần lớn các chính phủ Đông Nam Á lặng lẽ hoan nghênh, chính xác vì nó giúp kiểm soát Trung Quốc. Từ hội nghị này đến hội nghị khác, các quan chức Trung Quốc đều phản bác cái ý tưởng rằng các quốc gia Đông Nam Á thật sự mong muốn có sự hiện diện mạnh mẽ hơn của Hoa Kỳ để cân bằng các động thái ngày càng quyết đoán của Trung Quốc ở Biển Đông. Họ [Trung Quốc] nhấn mạnh rằng, nếu Hoa Kỳ rút đi, mọi sự trong vùng sẽ lại yên tĩnh. Nhưng các nước như Việt Nam hiểu rất rõ “yên tĩnh” như vậy sẽ dẫn tới cái gì và đang gắng hết sức để bảo đảm họ sẽ không bị biến thành “vệ tinh” của bất cứ ai.

Trên hết, tình huống này có thể chứng tỏ rằng, thật là khó khăn khi hoạch định chính sách đối ngoại theo bản năng. Những lời đề nghị ngẫu hứng, không chuẩn bị kỹ có khả năng gây xáo trộn và hoảng hốt hơn là làm yên lòng. Có lẽ các nhà ngoại giao Hoa Kỳ nên dành thêm thời gian để làm giảm nhẹ tác động những phát biểu của ông Trump như họ đã từng làm khi ngoại trưởng Rex Tillerson nói trước Thượng viện trong buổi điều trần để xem xét bổ nhiệm ông rằng Hoa Kỳ có thể sẽ ngăn chặn Trung Quốc tiếp cận các căn cứ trên bảy hòn đảo nhân tạo mà họ đã bồi đắp ở Biển Đông. Có những dấu hiệu cho thấy chính phủ mới của Hoa Kỳ đang xây dựng chính sách rõ ràng mạch lạc cho khu vực “Ấn Độ - Thái Bình Dương” nhưng hiện chưa có một chính sách như vậy.

Bill Hayton
Nguồn: foreignpolicy.com/2017/11/14/trump-is-causing-conflict
Người dịch: Huỳnh Hoa

Cẩm nang du lịch VN không thể thiếu

Từ Thức (Danlambao) - Một người bạn nói: ông là người Việt, sống ở ngoại quốc, hiểu cả người Việt lẫn người nước ngoài, nên làm một cẩm nang cho những du khách muốn thăm viếng Việt Nam.

Mới đầu, thấy đó là một ý hay. Làm thử vài trang dưới đây, không biết có nên làm tiếp không, không biết có giúp gì cho du khách để hiểu VN hơn hay không.
**

- Nếu ăn tiệm, thấy ngon, đừng khen. Người ta sẽ tăng giá gấp hai.

- Mua hàng, phải trả giá. Trả giá bao nhiêu cũng hớ. Nhưng nên an ủi: có người còn hớ hơn mình.

- Để quên iPhone hay ví tiền, đừng quay trở lại, hỏi có ai lượm được không. Bạn đang ở VN, không ở Nhật.

- Đi đường, chỉ nên đeo nhẫn hay đồ trang sức giả. Có thể bị mất ngón tay, nhưng không mất nhẫn... thật.

- Đừng lễ phép, chào hỏi, cám ơn, xin lỗi. Đó là dấu hiệu của người yếu. Không có chỗ sống cho người yếu trong một xã hội toàn những người hùng.

- Nếu mất giấy tờ, khi khai báo, phải biết điều. Người công chức ngồi trước mặt bạn đã tốn nhiều tiền mới được ngồi đó. Hãy giúp họ thu lại số tiền đã bỏ ra đầu tư. Đơn của bạn cũng chẳng có ai xét, nhưng nếu biết điều, đỡ mất công chờ đợi.

- Khi có người hỏi: có biết bác Hồ không, đừng kể lể những điều bạn biết về ông Hồ qua Wikipedia. Khổ lắm, biết rồi, nói mãi. Người ta chỉ nhắc khéo bạn đã quên chi tiền.

- Gặp một người lần đầu, cứ nói: chào tiến sĩ. Rất hiếm người không phải là tiến sĩ. Hay ít nhất phó tiến sĩ, nhưng người Việt không thích làm phó cho ai cả.

- Nếu gặp một ông tiến sĩ có trình độ thấp hơn học sinh tiểu học, đừng ngạc nhiên. Có thể ông ta chưa học xong tiểu học.

- Nếu người ta đưa một tờ giấy khổ lớn, chằng chịt những chữ, đừng nghĩ đó là một thực đơn. Đó là một danh thiếp, liệt kê bằng cấp, chức vụ...

- Đừng hỏi chức vụ này nghĩa là gì, bằng cấp kia của trường nào. Chính đương sự cũng không biết.

- Nếu muốn tơ lụa hay đặc sản Việt Nam làm kỷ niệm, đừng mua tại chỗ, vác nặng mệt xác. Chờ khi về, mua trong một tiệm Tàu cạnh nhà.

- Đừng làm gì, nói gì, nếu không muốn bị phiền phức. Nên nhớ ở nước bạn, người dân có quyền làm bất cứ điều gì luật pháp không cấm; ở Việt Nam chỉ có quyền làm những gì luật pháp cho phép.

- Đừng làm gì, ngay cả khi luật pháp cho phép. Nhiều người ở tù mọt gông vì tưởng luật pháp làm ra để áp dụng.

- Muốn biết ai thuộc giai cấp nào trong xã hội, nên nhìn móng tay họ. Câu nói nổi tiếng: tôi làm thối móng tay mới xây được nhà cửa. Nếu thấy ai có móng tay thối, nên bày tỏ sự kính trọng. Đó ít ra là một chủ tịch xã, chủ một dinh cơ, lớn gần như dinh Tổng thống Mỹ.

- Nếu bạn thấy một người diện complet, cà vạt trong khi trời nóng như lửa, nói những câu ngớ ngẩn khiến thiên hạ ôm bụng cười, đừng nghĩ đó là những anh hề. Đó là những đỉnh cao trí tuệ loài người, đang mô tả một thiên đường XHCN trong tương lai.

- Đừng ngạc nhiên khi thấy một người làm 100 dollars mỗi tháng, xài iPhone trên một ngàn đô, xe hơi trên trăm ngàn. Tại sao không? Why not?

- Thấy hàng trăm người tụ tập ồn ào, đừng nghĩ họ biểu tình đòi nhân quyền hay tranh đấu cho môi sinh. Họ đang tranh nhau chỗ trong một tiệm McDonal’s, Starbucks.

- Thấy hàng ngàn người ngoan ngoãn xếp hàng cả buổi, đừng nghĩ họ chờ vào thư viện, coi triển lãm... Họ chờ giờ mở cửa H&M hay GAP.

- McDonald’s, H&M... đối với bạn là những tiệm bình dân, ăn cho mau, mặc cho tiện trong khi lao động tốt. Với người Việt, đó là những nơi sang trọng, dấu hiệu của thành đạt. Cái gì dính dáng tới ngoại quốc cũng sang trọng. Chụp được cái hình nằm chờ trước cửa H&M là bằng chứng bạn thuộc thành phần ưu tú trong xã hội.

- Nếu thấy một người quỳ gối, hôn chân một người khác, người quỳ gối là người Việt. Vì không thể có chuyện ngược lại. Đó là một hành động vinh quang, nếu người ngoại quốc là tỷ phú. Là một niềm hãnh diện, nếu người ngoại quốc là…. người ngoại quốc.

- Thử nêu tên Mandela, Gandhi: nhiều người trẻ nghĩ đó là một hiệu quần áo Tây, và hy vọng có ngày mở tiệm ở VN để được xếp hàng chầu chực. Nhưng họ sẵn sàng kể cho bạn tất cả những giai thoại về thần tượng Jack Ma, một thương gia Tàu trở thành tỷ phú nhờ cấu kết với nhà nước, bán hàng giả.

- Đi Air VN, nếu chờ quá một giờ trước W.C, đừng nghĩ có người táo bón bên trong. Nhân viên hàng không đã khóa cửa để lấy chỗ chở đồ lậu.

- Tại sao nhiều người Việt, kể cả người có chức sắc, bị bắt vì ăn trộm ở các cửa hàng nước ngoài? Bởi vì họ biết xài, biết hàng hóa ngoại quốc có phẩm chất.

- Tại sao ở Nhật có những bảng lớn, viết bằng tiếng Việt, nơi công cộng: "Ăn cắp là xấu"? Bởi vì ngày nay tiếng Việt được dùng tại khắp nơi trên thế giới.

- Bạn thắc mắc: tại sao phải để 10 dollars vào sổ thông hành khi qua hải quan. Sự thực, không bắt buộc phải để 10 dollars. Người ta bịa đặt ra để nói xấu chế độ. Hai mươi đô cũng được. Nhưng chuyện đó là chuyện giữa người Việt. Bạn không cần làm. Người Việt giỏi bắt nạt nhau, nhưng rất nể người ngoại quốc.

- Bạn nghe thường xuyên chữ "đéo". Đừng tra từ điển. Chỉ nên biết đó là một chữ rất thơ mộng, rất lịch sự, trang nhã. Nếu không, tại sao họ xài trong bất cứ cơ hội nào?

- Muốn băng qua đường, đừng chờ xe cộ ngưng lại. Cứ nhắm mắt lao đầu đi. Nếu gặp tai nạn, biết ngay. Đây cũng nằm trong chiến dịch bôi xấu chế đô. Chuyện có người băng qua đường mà KHÔNG bị thương tích hay mất mạng xảy ra mỗi ngày, tại sao không báo nào loan tin? Vả lại, theo triết lý Đông phương, chết sống là số mệnh.

- Tại sao ở VN có nhiều nơi dành cho Tàu, cấm người Việt? Bởi vì nếu cho người Việt vào, đâu còn là khu Tàu?

- Tại sao thí mạng hàng triệu người, nói là để tranh đấu cho độc lập, ngày nay nước Việt thành nước Tàu? Bởi vì, khi tranh đấu, không ai nói rõ là dành độc lập cho ai, cho người Việt hay người Tàu.

- Người ta nói nước Việt đang trở thành Tàu? Đó là tuyên truyền để chống phá chế độ. Trên thực tế, người Việt vẫn đông hơn người Tàu. Trên TV, thỉnh thoảng vẫn có những chương trình văn hóa Việt Nam. Lố lăng thực, lai căng thực, nhưng Việt Nam.

- Tại sao người Việt chặt hết cây, phá hết rừng để gây lũ lụt, nhà trôi, người chết ngập đồng? Bởi vì gỗ bán được giá.

- Tại sao khi đốn rừng, người ta không trồng cây để thay, như ở các nước khác? Bởi vì người Việt không ngu như thiên hạ. Trồng cây, mấy chục năm mới lớn. Đổ mồ hôi trồng cho thằng cán bộ phe khác nó chặt à? Nếu lúc đó, hết CS, trồng cây cho phản động nó chặt à?

- Tại sao rừng núi VN có nhiều sinh vật quý, hiếm, ngày nay gần như tuyệt chủng? Bởi vì nhậu thịt bò, thịt chuột, thịt chó, thịt mèo mãi cũng chán.

- Tại sao người ta chặt cây, đốn rừng mà ít người phản đối? Bởi vì theo túi khôn của người Việt "ăn cây nào, rào cây đó". Anh đã hái trái cây ở ngoài đường bao giờ chưa? Nếu có trái, thằng khác nó cũng hái trước rồi.

- Tại sao xúc cát… Thôi, đừng hỏi vớ vẩn nữa. Anh là bạn tôi hay bạn của cây, của rừng, của cát?

- Người bị tai nạn hay bị đả thương nằm chờ chết trên đường, tại sao không ai dừng lại? Bởi vì coi người bị xe cán chết hoài cũng chán. Nhân viên công lực? Bạn đã thấy có ai sắp chết rút tiền tặng công an, cảnh sát?

- Đừng thắc mắc tại sao người Việt hung bạo, tìm mọi cớ để đánh nhau vỡ đầu, bể trán. Suốt đời, họ bị những người có quyền đè nén, đánh giết nhau là một cách để xả hơi.

- "Những người con gái buồn không nói. Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì?" (Xuân Diệu). Họ tự hỏi sẽ được xuất cảng đi đâu: Trung quốc, Đài Loan, Đại Hàn..

- Tại sao tàn nhẫn với trẻ con? Bởi vì khùng hay sao mà đi kiếm chuyện với thằng tàn nhẫn, khỏe, hung bạo, quyền thế hơn mình.

- Tại sao tàn nhẫn với đàn bà? Tại sao không? Bớp tai một cô bán hàng, không ai làm phiền, hôm sau nổi tiếng. Van Gogh bỏ cả đời vẽ tranh, chết mới nổi danh.

- Tại sao khi người Việt quét sân, hay xả rác ra đường hay đùn sang hàng xóm? Bởi vì nếu giữ rác trong nhà thì quét dọn làm gì?

- Tại sao có quán lấy nước rửa chân pha trà cho khách? Bởi vì mỗi người một sở thích. Có người thích trà hoa lài, trà sen, có người thích trà rửa chân.

- Tỷ số thất nghiệp chính thức ở VN là 2,3%, trong khi ở các nước tân tiến 5 hay 10%, có tin được không? Cố nhiên là phải tin, nếu không làm thống kê làm gì? Số thất nghiệp thấp, vì VN là một nước bình đẳng, nghề nào cũng được coi trọng, cũng được nhìn nhận. Đánh giầy là một nghề, ăn xin là một nghề, rước mối là một nghề. Đánh ghen mướn, đòi nợ thuê, đánh bả chó…

- VN đứng thứ 175 trên 180 nước về tự do báo chí? Luận điệu của phản động. Ở VN, trên lý thuyết cũng như trên thực tế, báo chí được hoàn toàn tự do ca tụng chế độ. Bạn đã thấy dư luận viên nào gặp khó dễ hay đi tù khi hành nghề chưa?

- VN bị xếp hạng trong những nước đội sổ về nhân quyền, tự do tôn giáo, về lương bổng... So what? Nếu ai cũng ngang nhau thì xếp hạng làm gì? VN cũng đứng đầu nhiều địa hạt. Thí dụ: tỷ số người bị ung thư, thành phố ô nhiễm. Sài Gòn là một trong những thành phố nguy hiểm nhất thế giới. VN là một trong ba nước có tiềm năng xuất cảng nô lệ, đàn bà mại dâm lớn nhất thế giới.

- Cùng với Trung Quốc, VN là một trong hai nước sản xuất và tiêu thụ nhiều phong bì nhất tính trên đầu người.

- Tại sao Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Anh Ba Sàm… nằm tù hàng chục năm? Bởi vì họ làm chính trị, chống nhà nước. Tại sao VN nói không có tù nhân chính trị? Bởi vì khi vào tù, họ trở thành thường phạm.

- Tự do tôn giáo? VN là nước tự do nhất thế giới. Cán bộ muốn thành sư, hôm sau cạo đầu thành sư. Ai không tin tôn giáo, cứ tự do vác súng đi hỏi tội linh mục.

- Tại sao ai cũng muốn dân chủ, nhưng VN vẫn là một nước độc tài? Bởi vì người nọ chờ người kia. Nếu anh làm, anh đi tù, người khác hưởng. Tiện nhất là chờ Tây, Mỹ nó làm giùm. Tây, Mỹ không hiểu sao nó thích buôn bán hơn là làm dân chủ. Khi nào Mỹ nó thay đổi, hết ham dollars, VN sẽ có dân chủ. Đó là vấn đề của Mỹ, không phải của người Việt.

Paris, tháng 11/2017

Từ Thức
Dân Làm Báo

14 November 2017

Bàn về ý thức Nô lệ của người Việt

Kami

Những người bạn giả dối giống như những chiếc bóng, chúng theo gót ta khi ra ngoài nắng, và rời bỏ ta ngay lúc ta bước vào bóng râm. (C.Obi)

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump nổi bật và là tâm điểm của Hội Nghị APEC vừa kết thúc tại Đà Nẵng. Trong lần đến Việt Nam lần đầu tiên này của Trump trong bài bài "Vì sao Việt Nam yêu Trump" trên trang web Politico đã đánh giá rằng, đây là một trong số ít các nước nơi Tổng thống Mỹ được ưa chuộng. Ngoài ra, theo khảo sát của Trung tâm Nghiên cứu Pew, trong 37 nước, Việt Nam là một trong bảy nước có đa số dân thích ông Trump chiếm tới 58%.

Đây có lẽ là lý do khi nữ ca sĩ Mai Khôi đã giăng một biểu ngữ tiếng Anh lên án ông Donald Trump, khi đoàn xe của Tổng thống Hoa Kỳ đi trên đường phố Hà Nội, vào chiều tối ngày 11/11/2017, với những lời lẽ (được cho là) không mấy phù hợp với truyền thống văn hóa cũng như tinh thần "yêu Mỹ" của người Việt cả trong và ngoài nước.

Nữ ca sĩ Mai Khôi đã giăng một biểu ngữ tiếng Anh lên án Donald Trump, khi đoàn xe của Tổng thống Hoa Kỳ chạy trên đường phố Hà Nội

Giải thích về lý do vì sao mình (ca sĩ Mai Khôi) có hành động đó, nói với BBC (http://bbc.in/2AG78ch) nữ ca sĩ này cho biết khá nhiều lý do, trong đó một lý do được người ta quan tâm đó là "Ông Trump thì không không gặp không nhắc đến, ngay cả Mẹ Nấm hay những tù nhân lương tâm, không chút quan tâm." mà theo ca sĩ này cho rằng "Một người có quyền lực như ông Trump có trách nhiệm phải quan tâm đến vấn đề nhân quyền. Đó là trách nhiệm của một người có quyền lực lớn như ông. Nếu như ông không quan tâm, dư luận phải làm cho ông quan tâm. Dư luận phải phê phán thái độ đó. Nhân quyền là vấn đề của tất cả nhân loại,".

Nhắc đến chuyện của ca sĩ Mai Khôi, hoàn toàn không phải do tôi bị "dính bẫy" việc cố ý tạo sự kiện gây sự chú ý của ca sĩ này, dù rằng tôi ủng hộ hành động tự do biểu thị quan điểm như thế. Nhưng điều tôi không đồng ý, không chỉ với nữ ca sĩ này cũng như số đông những người Việt có tư tưởng yêu chuộng tự do, dân chủ là luôn luôn có tư tưởng dựa dẫm, trông chờ vào nước Mỹ. Thực ra đây không chỉ là tư duy của một cá nhân hay một nhóm người trong giai đoạn lịch sử này, mà nó là cái thứ tư tưởng gọi là nô lệ của cả một dân tộc luôn chỉ biết dựa vào ngoại bang. Đó là lý do ở mọi triều đại trong lịch sử nước Việt, nhất là trong lịch sử cận đại đã không hiếm những kẻ đã "cõng Rắn về để cắn Gà nhà".

Tại sao việc quan tâm đến vấn đề nhân quyền tại Việt Nam phải là trách nhiệm của Donald Trump mà không phải là trách nhiệm của mỗi cá nhân (quan tâm đến vấn đề nhân quyền) người Việt? Điều đó không chỉ cho thấy tư tưởng ỷ lại để trông chờ vào sự tác động (can thiệp từ phía Hoa Kỳ) trong việc thúc đẩy nhân quyền của riêng ca sĩ Mai Khôi, mà của cả các tổ chức và cá nhân đấu tranh vì dân chủ trong và ngoài nước. Điều đó đã cho thấy sự trì trệ trong tư duy chính trị của họ, đó là lý do vì sao phong trào đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam ngày càng lụn bại mà không phát triển.

Dù rằng, “Hòa bình, Thịnh vượng, Công bằng và Dân chủ” vẫn là những nền tảng cơ bản trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ từ trước đến nay, song cái đó không phải là bất biến và đến nay nó đã thay đổi. Họ không biết rằng, theo Washington Post cho biết (http://bit.ly/2joUFFG), việc bảo đảm “an ninh, thịnh vượng và các lợi ích của Mỹ cũng như công dân Mỹ trên toàn cầu” sẽ là những mục tiêu chính. Hoa Kỳ có lẽ sẽ không đấu tranh cho một thế giới “công bằng và dân chủ” nữa. Theo đó, trong suốt chiến dịch vận động tranh cử ông Donald Trump đã tuyên bố: “Chúng tôi không tìm cách áp đặt cách sống của chúng tôi lên bất kỳ ai, và tốt hơn hết nên để nó tự tỏa sáng như một tấm gương để cho mọi người noi theo”.

Thật lạ chỉ trước đây ít ngày, nhiều người vẫn còn kỳ vọng vào việc phu nhân Tổng thống Mỹ bà Melania Trump sẽ tác động đến vấn đề của Mẹ Nấm - blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị Tòa án Nhân dân tỉnh Khánh Hòa tuyên án 10 năm tù về tội "Tuyên truyền chống phá nhà nước", trong lần đến Việt Nam để dự Hội nghị APEC ở Đà Nẵng vừa qua.

Sẽ có người đặt câu hỏi rằng, nếu như không dựa vào Hoa Kỳ thì chúng ta biết dựa vào ai? Mà họ quên rằng nội lực của một dân tộc mới là quan trọng, mà cái đó chính là sự đồng tâm, đồng lòng. Nội lực của một dân tộc nếu một khi biết khơi dậy và phát huy thì chúng ta sẽ làm được tất cả những điều chúng ta mong muốn và mơ ước cho đất nước cũng như dân tộc này.

Trong bài "Phải chăng nước Mỹ chỉ là hình mẫu để theo đuổi, chứ không thể là một chỗ dựa?" (http://bit.ly/2ACVgHa) trước đây tôi đã viết: "Lâu nay những người có tư tưởng cấp tiến hay những người tham gia đấu tranh cho dân chủ, thậm chí là những người dân bình thường ở Việt Nam thường coi nước Mỹ là một mô hình chuẩn mực để hướng đến và theo đuổi. Thậm chí luôn ấp ủ một giấc mơ Mỹ. Và tư tưởng lấy Mỹ làm chỗ dựa cho công cuộc đấu tranh trong hiện tại và là chỗ dựa trong tương lai là điều có thật, đang diễn ra.

Không thể phủ nhận tính ưu việt của nước Mỹ về sự năng động trong hầu hết mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, xã hội v.v... Song do sự khác biệt về quan điểm trong các chính sách, đặc biệt là chính sách đối ngoại của mỗi cá nhân tổng thống Mỹ hay các đảng Cộng Hòa hay Dân chủ thay đổi bất thường, cũng đã gây ảnh hưởng không nhỏ đối với các nước đối tác. Việc mới nhất là Donal Trump vội vàng tuyên bố Mỹ rút khỏi hiệp định thương mại TPP là một ví dụ. Hay việc từ trước đến nay, đã có nhiều người chê cựu Tổng thống B. Obama có thái độ cải lương trong chính sách nhân quyền đối với Việt Nam, song nếu biết trong diễn văn nhậm chức của tân Tổng thống Donald Trump không hề nhắc đến và bày tỏ thái độ trong vấn đề bênh vực quyền con người - một vấn đề hết sức khó hiểu.

Những bài học trong lịch sử, như thỏa thuận của tổng thống Nixon tại Bắc Kinh năm 1972 thông qua bản Thông cáo Thượng Hải, đã dẫn đến sự đổ vỡ của chế độ Việt Nam Cộng hòa là một ví dụ rõ ràng nhất. Đó là một nhược điểm của nền chính trị dân chủ nói chung và nền chính trị Mỹ nói riêng, cần phải được những nhà hoạt động chính trị, những người đấu tranh vì dân chủ... nghiêm túc xem xét tính đến.

Các bài học về nước Mỹ chỉ nên coi đó là tấm gương, hình mẫu để theo đuổi, chứ khó có thể coi đó là một chỗ dựa vững chắc. Vấn đề quan trọng là cần phải dựa chính vào nội lực của chính quốc gia mình, mà bài học trong sự phát triển của Nhật Bản, Đài Loan, Hàn Quốc đã chứng minh điều đó. Đó là sự khác biệt với các quốc gia khác luôn dựa dẫm kiểu như Philippines hay Việt Nam. "

Trước đây gần một năm, tân Tổng thống Donald Trump không hề nhắc đến và bày tỏ thái độ trong vấn đề bênh vực quyền con người trong diễn văn nhậm chức, thì đến hôm nay thực tế đã cho thấy những điều đó vẫn bị Donal Trump quay lưng lại. Tiếc rằng vẫn còn đa số chúng ta không nhận ra để rũ bỏ được ý thức trông chờ của kẻ nô lệ như thế?

Ngày 14 tháng 10 năm 2017

© Kami
Theo RFA Blog

13 November 2017

Hình ảnh thiếu mỹ quan trong nghi lễ đón tiếp giới chức APEC ở VN

Khéo dư nước mắt khóc… tổ mối

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Kỷ niệm lần thứ 100 cuộc Cách mạng Tháng Mười Nga đã qua đi mấy ngày. Quan sát những hoạt động xảy ra trên thế giới về sự kiện này, người ta có nhiều suy nghĩ. Trước hết, đó là suy nghĩ về một thứ tư tưởng – tư tưởng cộng sản – mà hầu hết các nơi trên thế giới đã vứt bỏ vào sọt rác nhưng tại sao ở Việt Nam, ĐCS cố bám giữ lấy nó như một thứ bảo bối cho riêng mình.

Ở cái nôi Cách mạng Tháng Mười

Cần phải ghi nhận rằng đó là một sự kiện “trọng đại” đã làm rung chuyển thế giới. Sự rung chuyển đó như thế nào, theo chiều hướng tốt lên, hay xấu đi lại là chuyện khác. Kể cả việc hai quả bom nguyên tử ném xuống Hirosima và Nagasaki giết chết hàng trăm ngàn người, hay sự kiện Thiên An môn hàng ngàn sinh viên, thanh niên bị sát hại dã man… cũng đều làm thế giới rung chuyển tương tự.

Với những sự kiện kỷ niệm như vậy, nếu cách đây chừng ba chục năm hẳn rằng cả thể giới đã chấn động bởi những hoạt động hoành tráng và tốn kém vô cùng từ các nước “trong phe xã hội chủ nghĩa”. Sẽ là những cuộc diễu binh khổng lồ phô trương sức mạnh bạo lực, sẽ là những điện thư, chúc mừng, là hội họp, mít tinh rầm rộ, sẽ là những cuộc diễu hành đông đúc từ các nước cộng sản.

Thế nhưng oái oăm thay, những ngày kỷ niệm sự kiện “trọng đại” này, ngay tại nước Nga, luôn được gọi là “quê hương của Cách mạng Tháng Mười vĩ đại”, những hoạt động kỷ niệm đã diễn ra âm thầm, èo uột và thậm chí là những lời tố cáo đanh thép nhất từ Tổng thống Liên bang Nga – Vladimir Putin về một sự kiện mở đầu cho một giai đoạn lấy bạo lực làm phương châm cho mọi hành động xã hội. Xây dựng một xã hội bạo tàn, độc tài và bất chấp quy luật xã hội, đạo đức và văn minh loài người.

Tại nước Nga, thay vì những cuộc duyệt binh, diễu hành được tổ chức ở cấp nhà nước, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã lảng tránh những sự kiện kỷ niệm, ca ngợi Cách mạng Tháng Mười/1917.

Trái lại, ông đã tham dự những sự kiện có ý nghĩa khác hơn.

Đó là việc ông dự khai trương một giáo đường mới ở Matxcơva, mà theo ông là “mang nặng ý nghĩa biểu tượng” vì phe cộng sản khi lên nắm quyền năm 1917 đã đàn áp Giáo hội.

Việc Tổng thống đến dự khai trương một thánh đường để đánh dấu biểu tượng đàn áp tôn giáo thời kỳ nước Nga dưới chế độ cộng sản vô thần cầm quyền nhằm nói lên điều gì nếu không phải là một sự lên án mạnh mẽ một chế độ, một tư tưởng, chủ nghĩa bất nhân.

Ngày 30/10/2017, ông Putin cũng tham dự buổi lễ khánh thành một đài tưởng niệm các nạn nhân bị đàn áp chính trị. Tại đây, ông Putin đã có những lời mạnh mẽ như sau: “Đối với tất cả chúng ta, đối với các thế hệ tương lai, điều rất quan trọng là phải biết và ghi nhớ thời kỳ bi thảm này trong lịch sử nước ta, khi toàn bộ các tầng lớp, toàn bộ các dân tộc: công nhân và nông dân, kỹ sư và thuyền trưởng, linh mục, quan chức chính phủ, nhà khoa học và nhà văn hóa bị bức hại nghiêm trọng”. Và “Quá khứ khủng khiếp này không thể bị xoá nhòa khỏi ký ức quốc gia, không có bất cứ điều gì, không có lợi ích cao cả nào cho nhân dân có thể biện minh cho chuyện đó”.

Có lẽ, những lời nói trên đã đủ để người ta hiểu rõ vì sao nước Nga cũng như trên toàn thế giới đã không hồ hởi, tưng bừng kỷ niệm một “sự kiện trọng đại” như vậy trong lịch sử chính dân tộc họ.

Theo một nhà sử học, đa số người Nga đã không thèm nhớ đến có một ngày gọi là Cách mạng Tháng Mười, họ như cố quên đi một sự kiện mở đầu một thời kỳ bi thảm, gieo biết bao tai họa cho người dân Nga và các nước theo mô hình cộng sản trên toàn thế giới.

Nếu như trước đây, người Nga kỷ niệm cả ngày Stalin chết, thì ngày hôm nay, người Nga thấy Tổng thống Nga Vladimir Putin, tham dự một buổi lễ theo nghi thức Giáo hội Chính thống giáo Nga ở Butovo, tưởng niệm các nạn nhân của Stalin.

Nếu như trước đây, Stalin được tôn sùng như một lãnh tụ vĩ đại không chỉ của người Nga, mà của toàn thế giới cộng sản – Đến mức Tố Hữu từ Việt Nam đã có những câu thơ về cái chết của ông ta đến nay đang được lưu truyền như những câu chuyện cười về thói xu nịnh ở tầm vĩ mô – thì ngày nay, Nga tuyên bố Stalin là một tội đồ, một kẻ khát máu đã từng ra lệnh thảm sát hàng vạn người, điển hình là hàng chục ngàn sỹ quan Ba Lan đã bị ông ta ra lệnh giết tại rừng Katyn.

Những nước khác, những kỷ niệm nếu có, chỉ là những cuộc tập trung, truyền thông để nhắc nhở nhân loại về một thời kỳ kinh hoàng, đau thương đẫm máu, nước mắt và con người bị biến dạng dưới thời kỳ cộng sản cai trị.

Thậm chí, Tổng thống Mỹ Donal Trumph đã quyết định lấy đúng ngày 7/11 hàng năm là ngày tưởng niệm các nạn nhân cộng sản mà con số được thống kê ít nhất là hàng trăm triệu người bị giết hại.

Vẻ vang thế, cao đẹp thế, sáng ngời vậy sao không kỷ niệm?

Khéo dư nước mắt?

Thế nhưng, hẳn là ngay cả Tổng thống Nga Vladimir Putin cho đến người dân thường của Nga sẽ hết sức sửng sốt, giật mình khi biết tin rằng tại một góc trời Đông Nam Á xa xôi, vẫn có một nhóm người đang cầm quyền quyết theo đuổi đường lối bạo lực và cướp bóc, theo đuổi chủ nghĩa vô thần, khủng bố và sát hại chính người dân mình theo mô hình xô viết, đã tưng bừng kỷ niệm “sự kiện” mà không ai có lương tri trên thế giới muốn nhớ lại.

Cả hệ thống chính trị Việt Nam đã có những phát ngôn mà người dân nghe đến chỉ thấy một cảm giác… buồn cười. Hãy nghe những lời mà người dân gọi là “ngáo đá” từ miệng quan chức cộng sản Việt Nam về sự kiện này:

Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị – một sản phẩm đặc trưng của thời kỳ Cộng sản Xô viết – nói về Cách mạng Tháng Mười Nga như sau: “Sau 100 năm lý tưởng cao đẹp và những giá trị to lớn của Cách mạng Tháng Mười Nga là hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và chủ nghĩa xã hội vẫn luôn tỏa sáng, vẫn luôn là nguồn động lực thôi thúc và khơi dậy tinh thần cách mạng của nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới, trong đó có nhân dân Việt Nam”.

Vâng, nó cao đẹp, nó giá trị, nó ưu việt, nó tỏa sáng như thế nào, thì cả thế giới đã biết và họ đã trả lời bằng hành động cụ thể.

Nguyễn Phú Trọng, TBT Đảng CSVN: “Sau 100 năm lý tưởng cao đẹp và những giá trị to lớn của cách mạng Tháng Mười Nga là hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và chủ nghĩa xã hội vẫn luôn tỏa sáng, vẫn luôn là nguồn động lực thôi thúc và khơi dậy tinh thần cách mạng của nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới, trong đó có nhân dân Việt Nam”.

Vâng, nó giá trị, nó to lớn, cái hành vi thành lập bè đảng vì “Không có gì để mất mà được thì được tất cả” thì chỉ có lũ cướp ngày mới đưa lên thành lý tưởng mà thôi.
Ma đưa lối, quỷ dẫn đường

Lẽ nào đám quan lại cộng sản Việt Nam như Nguyễn Phú Trọng, Võ Văn Thưởng không có mắt để mà nhìn, không có não để mà suy? Hay là cả thế giới đều ngu, chỉ có mỗi bộ sậu Đảng Cộng sản Việt Nam mới đủ thông minh để nhìn thấy điều đó?

Người ta buồn cười, người ta thắc mắc chỉ vì có phải cái tư duy cổ hủ, cái suy nghĩ cứng nhắc đã đóng đinh trong những bộ não xơ cứng này nên không thể tiếp nhận thêm thông tin?

Hay chỉ vì miếng cơm, manh áo hoặc những đống tiền của, xương máu người dân bị hút sạch bằng quyền lực được tạo ra từ những chiếc ghế ngồi mà chân ghế là đầu, là cổ người dân Việt Nam do chính cái chủ nghĩa vô thần, vô nhân bản, vô đạo đức, vô luân vô pháp mang tên Chủ nghĩa Cộng sản đã đem lại cho họ?

Có lẽ, hầu hết đều nghiêng về yếu tố thứ hai này.

Thực ra, trong thời đại ngày nay, khi mà thông tin đã đến mọi ngõ ngách, tận rừng sâu thì những lời lừa bịp trên không còn bịp được ai.

Nhưng họ không thể thay đổi mà nói khác đi. Chỉ đơn giản là lấy gì để mà lừa bịp tiếp?

Kể từ sau khi hệ thống cộng sản thế giới sụp đổ, Đảng CSVN như người bị ném ra khỏi cộng đồng và bơ vơ giữa rừng. Họ không biết bấu víu vào đâu để có thể tồn tại theo bản năng lệ thuộc và được che chở bởi đàn anh. Trong cơn khủng hoảng toàn diện về mọi mặt từ lý luận, thực tiễn, nhân sự và tổ chức, Đảng Cộng sản VN đã hết sức lúng túng trong hướng đi và hoảng hốt lo lắng cho sự tồn tại của mình.

Để tiếp tục bám víu lấy một thể chế vốn đem lại cho họ chỉ có lợi ích mà chẳng mất mát gì, họ đã tìm mọi cách chèo kéo, gắng gượng để giữ lấy cái mà họ đã cướp được: chính quyền.

Sau khi cái gọi là lý tưởng cộng sản đã bị chính họ bôi đen và xé nát bằng những hành động của mình, thần tượng Lenin, Stalin đã hiện nguyên hình là những tội đồ khát máu, họ vội vàng dựng lên cái gọi là “Tư tưởng Hồ Chí Minh”.

Tuy nhiên, cái gọi là tư tưởng này đã nhanh chóng bị những học giả, những nhà nghiên cứu vạch rõ rằng chỉ là món “lẩu thập cẩm” được cóp nhặt, suy diễn và bịa đặt nhằm tạo ra một bóng ma, một biểu tượng, một hình nộm nhằm dẫn đàn cừu dân Việt cúi mặt đi theo.

Cũng chính trong sự hoảng loạn ấy, mà Đảng CSVN đã bí mật tìm kiếm cái phao cứu hộ cho sự tồn tại của mình ở người anh cả là ĐCS Trung Cộng, bất chấp đó cũng là một ổ Mafia công khai vốn vẫn mang nặng tư tưởng bành trướng từ ngàn đời như chính ĐCSVN đã xác nhận trước đó. Cũng vì thế mà cái gọi là “Mật ước Thành Đô” đang bị người dân nghi ngờ là một mật ước bán nước thì Đảng vẫn giấu hơn cả mèo giấu… phân.

Chính vì thế mà lãnh thổ đất nước, quyền con người của người dân, truyền thống của cha ông ngàn năm dựng nước và đánh giặc giữ nước bị xé bỏ. Cho đến khi họ tổ chức đàn áp người dân yêu nước, rước giặc vào nhà ngang nhiên, thì Đảng CSVN hiện nguyên hình là một nhóm tay chân của ngoại bang trong cái gọi là Phong trào Cộng sản Quốc tế.

Và cứ thế, như cha ông đã nói:
Ma đưa lối quỷ dẫn đường
Cứ lần theo bước đoạn trường mà đi
(Kiều)
Vì thế, không có gì lạ khi người cộng sản Việt Nam cứ “dư nước mắt” để khóc cho tổ mối đã bị sụp đổ từ lâu.

Ngày 12/11/2017
N.H.V.
Tác giả gửi BVN.
___________________________
BBT BVN đăng bài trên tinh thần tôn trọng luận điểm và văn phong của người viết.
Nguồn: boxitvn.blogspot.ca

11 November 2017

"Cội Nguồn", tranh A.C.La


"Cội Nguồn"
"The Origins"
Oil on canvas - 20x24 in (51x61 cm)
by A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh

Diễn văn Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Diễn đàn APEC 2017

Những điểm chính của bài diễn văn:

- Nhiều lần ghép song hành thành quả kinh tế và phát huy dân chủ.
- Nước Mỹ tôn trọng độc lập và chủ quyền của các quốc gia.
- Nước Mỹ tìm lân bang mạnh mẽ chứ không phải lân bang yếu kém.
- Nước Mỹ tìm kiếm hữu nghị chứ không mơ đi thống trị.
- Nhiều lần nhắc tới việc Nước Mỹ sẽ không dung thứ để kinh tế của mình bị lạm dụng.
- Nước Mỹ chống lại hoạt động khủng bố của nhóm Hồi giáo quá khích.
- Nước Mỹ chống lại tệ buôn bán con người, nạn ma túy, tham nhũng, ... bành trướng lãnh thổ.
- An ninh kinh tế là an ninh quốc gia, là yếu tố sinh tử.

10 November 2017

Hãy cùng nhau hướng đến tự do, thịnh vượng và tương lai rộng mở

Trích diễn văn của Tổng thống Mỹ tại APEC Đà Nẵng 2017

"Bắt đầu từ hôm nay nước Mỹ sẽ cạnh tranh trên cơ sở công bằng, bình đẳng, nước Mỹ sẽ không để bị lợi dụng. Tôi sẽ luôn đặt nước Mỹ lên trên hết. Tôi cũng mong đợi các bạn trong khán phòng này đặt lợi ích của quốc gia bạn lên trên hết. Đó là thông điệp tôi mong muốn truyền tải với các bạn.

Nước chủ nhà Việt Nam đã hiểu rõ điều này không chỉ là 200 năm, mà là 2.000 năm rồi, trong khoảng năm thứ 40 sau Công nguyên, hai chị em người Việt Nam là Hai Bà Trưng đã đứng lên khởi nghĩa chống ngoại xâm, thức tỉnh tinh thần độc lập. Đó là lần đầu tiên trong lịch sử mà người dân Việt Nam đứng lên vì nền độc lập cũng như niềm tự hào của mình. Với sức mạnh của mình, chúng ta hoàn toàn biết mình là ai và phải làm gì cùng nhau. Chúng ta có đủ niềm tin và sức mạnh để cùng nhau đi đến những tầm cao mới. Hãy cùng nhau hướng đến tự do, thịnh vượng và tương lai rộng mở.

Điểm cuối cùng tôi muốn nói: Trên thế giới có nhiều nơi có ước mơ và con đường nhưng không có nơi nào tốt như là ở nhà mình cả, vì thế hãy vì gia đình của chúng ta, hãy vì đất nước của chúng ta, vì sự tự do, hãy vì lịch sử, hãy bảo vệ đất nước của chúng ta, ngôi nhà của chúng ta và tình yêu của chính ta."

Số tử vong tăng lên 69 người trong bão Damrey ở Việt Nam

Một phụ nữ đang lội trên một con đường bị ngập lụt trong phố cổ Hội An sau khi
bão Damrey thổi qua vào ngày 6/11/2017. (VOA)


Giới hữu trách Việt Nam cho hay số người thiệt mạng trong trận bão Damrey (bão số 12) thổi vào vùng duyên hải miền trung Việt Nam cuối tuần qua lên đến 69 người.

Cơ quan phòng chống thiên tai Việt Nam cho hay 30 người vẫn mất tích sau khi bão Damrey quét qua tỉnh Khánh Hòa gây thiệt hại nặng nề.

Hơn 116.000 nhà cửa bị phá hủy hoặc hư hại do nước lũ dâng tràn. Các đập chứa nước cũng đang bị đe dọa quá sức chứa. (Theo VOA)

Một phần đê biển ở Phú Thuận, Phú Vang bị sóng đánh trôi - 7/11/2017


Người dân leo lên mái nhà cầu cứu ở Hội An. Ảnh: Reuters


06 November 2017

Một cái nhìn khác về người làm cách mạng

Ngyễn Thị Cỏ May

Cũng như nhiều nước nhược tiểu trong vùng, Việt nam bị thực dân đô hộ. Các nơi dân chúng đều lần lược nổi dậy giành độc lập. Riêng Việt nam bất hạnh, dân chúng đổ xương máu cho độc lập nhưng chỉ thay đội chế độ đô hộ từ thực dân pháp qua chế độ cộng sản Hồ Chí Minh còn ác ôn hơn thực dân cả triệu lần. Mọi việc bắt nguồn từ cái gọi là "Cách mạng Mùa Thu". Mà "cách mạng" như cộng  sản ở Hà nội nói, thật ra đó chỉ là một vụ cướp chánh quyền từ Thủ tướng Trần Trọng Kim trong lúc ông muốn trao trả chánh quyền lại cho Cựu Hoàng Bảo Đại. Và cũng là lúc mà Nhựt đầu hàng Đồng Minh, Pháp bị Nhựt đảo chánh, quân Đồng Minh chưa tới. Tức Việt nam như cái nhà mở rộng cửa. Hồ Chí Minh với mấy ngoe từ Miền Bắc kéo về, lợi dụng đúng vào lúc thuận lợi này tuyên bố "cướp chánh quyền". Hoàn toàn không có một rủi ro!

Buổi Mít-tinh của Tổng Đoàn Công Chức chào mừng chính phủ
Trần Trọng Kim ngày 17 tháng 8, năm 1945 tại Hà Nội
Nhưng chính cái gọi là "Cách mạng Tháng 8" này mới thật sự là nguồn gốc dẩn tới bao nhiêu tai vạ cho dân tộc Việt nam và ngày nay cái tai vạ lớn nhứt là những người thừa hưởng di sản Hồ chí Minh "cướp chánh quyền " năm 45 đem cả đất nưóc dâng cho quân Tàu để cầm quyền.

Thủ tướng Trần Trọng Kim

Cái gọi là « cách mạng của cộng sản » !

Như Hồ chí Minh từng nói, được Trường Chinh nhiều lần lập lại, cách mạng Việt nam là học ở cách mạng Nga. Mà cách mạng Nga cũng chỉ là một thứ cướp chánh quyền ở dân chúng Nga, chớ hoàn toàn không phải chánh quyền quân chủ của Nga hoàng. Ngày nay, qua tuyên truyền của cộng sản được sách báo, truyền thông của những người không cộng sản lập lại, trích dẩn, làm cho nhiều người vẫn còn hiểu có cách mạng Tháng Mười Nga thật sự do Lê-nin khởi xướng và thực hiện thành công. Không ai nghĩ Cách mạng Tháng Mười với hình ảnh hào hùng như đã thấy chỉ là do nhà làm phim Eisenstein giàn dựng và ký ức của chúng ta chưa kịp điều chỉnh.

Nhiệt tình cách mạng của dân chúng Nga đã bắt đầu trào dâng từ cả năm, kéo dài liên tục trong suốt năm, trên khắp đất nước Nga, dưới nhiều hình thức khác nhau: đình công, hội họp, những ủy ban tranh đấu, những nhóm thảo luận thời sự, những soviets, sinh viên, công tử vườn,…

Thật ra đó là Cách mạng tháng Hai! Cách mạng 1917 của Nga. Sáng ngày 23 tháng Hai, hằng ngàn nữ sinh viên, nữ nông dân, nữ công nhân ngành dệt, đình công, diễn hành chào mừng ngày phụ nữ, đòi hỏi bánh mì. Dân chúng thiếu ăn vì ảnh hưởng chiến tranh, bột làm bánh cung cấp không đủ, giá bánh mì tăng vọt hằng tuần.

Nhà vua Nicolas II không giải quyết được nạn đói từ năm 1891 nên một cuộc cách mạng đã muốn nổi dậy năm 1905 và đưa đến thành lập một Quốc dân đại biểu (Douma). Năm 1914, nhà vua hi vọng tuyên chiến với Đức và tinh thấn dân tộc nhờ đó được giựt dậy sẽ giúp ông nắm lại đế quốc vững vàng. Thất trận, nhà vua bị lên án gây ra hậu quả khan hiếm lương thực, lạm phát, bạo loạn nổi lên,… Ông còn bị nghi ngờ làm tay sai cho địch do ông là anh em họ với nhà vua Đức, hoàng hậu Alexandre cũng là người Đức. Sáng ngày 23 thháng Hai 1917 và cả những ngày tiếp theo, hằng chục ngàn thợ thuyền đình công, sinh viên đứng vào biểu tình, cùng hô khẩu hiệu «Đả đảo Nga hoàng! Đả đảo chiến tranh!».

Qua ngày hôm sau, đình công gia tăng áp lực, người tham dự đông hơn. Cờ đỏ giương cao. Những toán kỵ binh tới nhưng lại ủng hộ phe biểu tình. Vị cảnh sát trưởng bị giết. Những pho tượng bị quần chúng tháo gở, đồn bót bị tấn công. Riêng đồn Saint-Petersbourg với 150 000 người đều ngã theo quần chúng nổi dậy.

Các đảng cánh tả như bôn-sơ-vích, men-sơ-vích, xã hội cách mạng đều không thấy xuất hiện. Nhà văn Nga Sergui Mstislavski, đảng viên đảng xã hội cách mạng, hồi tưởng lại, viết “Cách mạng đã làm chúng tôi kinh ngạc …(mọi người chúng tôi) đang say ngủ như những nàng trinh nữ đìên trong Phúc âm”.

Trong lúc đó, Léon Trotski đang ở New York, Lénine ở Zurich (Thụy sĩ). Ngày 25 tháng Hai,Alexandre Chliapnikov,lãnh tụ bôn-sơ-vích của Saint-Petersbourg, tỏ thái độ miệt thị “Cách mạng gì đó cả?”.

Quần chúng biểu tình tổ chức lại hàng ngũ, với sự giúp đỡ của quân đội, đoạt lấy sự kiểm soát thủ đô khỏi tay của nhà vua. Trong Quốc hội, cánh tả chống lại nhà vua, ngày 27 thánh Hai, tổ chức một Ủy ban lâm thời để kiểm soát tình hình.

Qua ngày 2 tháng ba, các tướng lãnh thuyết phục Nga hoàng đầu hàng, cách duy nhứt để tái lập trật tự và tránh cho quân đội thất bại. Trong vòng mươi ngày, đế chế ba trăm năm của dòng Romanos kết thúc.

Qua ngày 25 tháng 10, phần đông đảng Men-sơ-vích và đảng xã hội cách mạng, không muốn hợp tác với Lénine cướp chánh quyền, rút lui khỏi Hội đồng Xô-viết. Thế là Lénine nắm ngay lấy cơ hội, một mình đứng lên tuyên bố phân chia đất đai, thương thuyết với Đức, thiết lập chế độ chuyên chính vô sản, dẹp bỏ tự do báo chí.

Tháng 11, bầu Quốc hội lập hiến, một cách tự do, như đã hứa hồi thánh 2. Lénine đã muốn vận dụng quốc hội thành cuộc trưng cầu dân ý để hợp thức hóa việc cướp chánh quyền. Nhưng kết quả quá thảm hại vì trong 703 ghế, cánh Bôn-sơ-vích (phe đa số ủng hộ Lénine) chỉ có 175 ghế. Ngày 5 tháng 1, Quốc hội mới họp lần đầu tiên, qua hôm sau, bị giải tán tức tưởi. Hai phe xã hội cách mạng (370 ghế) và phe men-sơ-vích (thiểu số) bị vứt ngay vào thùng rác lịch sử (Trostki nói). Và nội chiến bắt đầu, làm tiêu hao không dưới 10 trìệu sinh mạng Nga (Theo sử gia chuyên về Nga, bà Catherine Merridale và nhà báo Pascal Riché, Obs, 12/216).

Nhìn rỏ và đúng người làm cách mạng

Hồ Chí Minh đã từng nói «Lénine là người Thầy, người đồng chí của ta, hướng dẩn cách mạng Việt Nam. Ta phải ghi nhớ công ơn Người». Và Trường Chinh cũng nhiều lần lập lại lời Hồ Chí Minh. Nhưng Lénine như thế nào mà được Hồ Chí Minh tôn thờ như vậy ?

Trước hết, Lénine không phải là tên thiệt của hắn ta mà do sử dụng thông hành của một người thuộc giới quí tộc trong chánh phủ Iaroslav mất năm 1902, tên là Nicolaï Lénine. Tên thiệt của hắn là Vladimir Oulianov.

Hồ Chí Minh lúc đầu cũng lấy tên « Nguyễn Ái Quốc » là cái tên chung ký dưới những bài xã luận - dĩ nhiên không có Hồ Chí Minh vì học ít, không có khả năng- mà trước đó là « Nguyễn Ố Pháp » được đổi lại theo lời khuyên của một người bạn Pháp (xem Hồ Hữu Tường, 40 năm làm báo). Biết rằng Hồ Chí Minh lúc bấy giờ chưa gặp Lénine nhưng giống nhau do cùng bản chất « chôm ».

Theo Mark Aldanov trong quyển Suicide (Ed des Syrtes, Paris, 9/2017, trg 26), Lénine là kẻ vô đạo đức sâu xa, tán tận lương tâm, chỉ có ý chí mãnh liệt là phải làm kẻ độc tài khát máu lãnh tụ một đảng. Quyển cẩm nang gối đầu giường của Lénine là « Giáo lý của người cách mạng » (Catéchisme du Révolutionnaire, Serge Netchaïev). Nhờ thắm nhuần những bài học về cách mạng mà Lénine đã dạy cán bộ cộng sản « Muốn chế độ không bao giờ sụp đổ, đảng cộng sản phải dám đàn áp triệt để mọi chống đối ». Hồ chí Minh và đảng cộng sản ở Việt nam đã áp dụng không lệch lạc lời dạy của thầy. Cho tới ngày nay. Theo Victor Sebestyen (Lénine, The dictator – An Intimate Portrait, Orion, Londres), chế độ Liên-Xô tàn ác dã man bắt đầu từ Lénine chớ không phải từ Staline. Cũng như chế độ cộng sản ở Việt nam cũng bắt đầu từ Hồ Chí Minh. Nhưng đây là cái nhìn về bản lãnh và đạo đức của lãnh tụ cộng sản.

Một cái nhìn khác về Hồ Chí Minh

Tư cách cá nhơn và đạo đức của Hồ Chí Minh như thế nào mà lâu nay, báo chí, sách vở ở Việt nam ca ngợi như một viên kim cương không tì vết. Vẫn theo tuyên truyền cộng sản, khách ngoại quốc một lần gặp Hồ là bái phục và cảm mến tức khắc ? Thế mà ông Vũ Đình Phòng trong Hồi ký về Lưu Trọng Lư quả quyết Hồ Chí Minh là một kẻ « thô lỗ, cọc cằn ». Còn theo Hà Huy Giáp, Hồ Chí Minh là con người « khó tánh, nóng nảy », Đỗ Đức Dục, Bộ trưởng Văn hóa, thì cho đó là kẻ « vô văn hóa ».

Khi nghe tiếng cười, Hồ Chí Minh mắng ngay «Không có việc gì à? Mà nhăn răng cười cợt thế kia?». Nghiêm trọng hơn là đầu năm 1946, hôm chánh phủ Liên Hiệp ra mắt ở Nhà Hát Lớn, Hồ Chí Minh nhìn thấy Cụ Nguyễn văn Tố mặc âu phục, Hồ chạy đến, kéo chiếc cà-vạt trước ngực Cụ Tố, gắt «Sao ông ăn mặc thế này ?».

Về bản chất, Hồ Chí Minh vốn là con người đại gian, đại ác mới đáng kinh tởm. Nổi cộm là vụ giết Bà Năm Cát Hanh Long, còn bịa tội ác địa chủ của Bà để lên án trên báo Nhân Dân dưới tên CB.

Tranh chấp quyền hành, Hồ Chí Minh không hề thắc mắc đến đạo đức. Đối với Lâm Đức Thụ, Hồ từng xem là « Anh » khi nhờ Lâm Đức Thụ tìm cách cứu ra khỏi tù ở Hồng kông sớm lúc bịnh nặng ho xuất huyết. Lâm Đức Thụ còn đem Hồ về ở nhà bên vợ, Bà Lý Huệ Quần ở Qưảng châu, nuôi ăn, ở và gả em vợ Lý Huệ Khanh cho. Hai người có một đứa con gái. Và cũng từ đây, Hồ mới có tên Lý Thụy. Nhà Bà Lý Huệ Quần sau đó trở thành Trụ sở nuôi dưởng, huấn luyện cán bộ Thanh Niên Cách mạng Đồng chí Hội từ năm 1925-1927. Lớp cách mạng Việt nam đầu tiên.

Lâm Đức Thụ đối với Hồ Chí Minh là anh em bạn rể (đồng hao), đồng chí, người ơn cứu thoát khỏi nhà tù Hồng kông. Ngoài ra, Lâm Đức Thụ còn giúp khai hóa Hồ về mặt chánh trị cách mạng vì Lâm là người tài hoa. Chính Cụ Nguyễn Hải Thần đánh giá Lâm Đức Thụ « Lâm vượt hẳn Vương (Hồ) xa lắm ». Vì vậy Lâm mới được bầu Thư Ký Thường trực của Tổng Bộ Thanh Nìên Cách mạng Đồng chí Hội. Nhưng trong lịch sử đảng cách mạng tiền thân của đảng cộng sản, tên Lâm Đức Thụ bị Hồ xóa mất để chỉ còn lại Hồ là người lãnh đạo cách mạng cộng sản độc tôn.

Ác ôn hơn, năm 1947, tại làng Vũ Trung, huyện Kiến xương, tỉnh Thái bình, quê hương của Lâm Đức Thụ khi ông về đây ẩn tránh, bị Hồ tố cáo là «chỉ điểm (nghề của Hồ), mật thám, tay sai thực dân đế quốc, … » để rồi bị dân quân xử bắn. Một nhơn chứng kể lại vụ đối xử cạn nhơn tình của Hồ «Ông Lâm Đức Thụ mặc áo the thâm, bình thản đứng trước thềm nhà chờ những người tới giết mình. Khi họ chĩa súng vào ông, ông điềm đạm hỏi «Ai sai các anh đến giết tôi ?».

- Cấp trên.

- Là ai ?

Họ không nói. Ông bảo :

- Thế thì bắn đi.

Họ nổ súng.

Ngày nay, người cộng sản vẫn đem Hồ Chí Minh vào chương trình dạy trẻ con học «Gương đạo đức Hồ Chí Minh» vì dạy cán bộ đảng viên hoc tập chưa đủ cho tương lai.

Nguyễn thị Cỏ May
(Nguồn: Thông Luận)

Tin rút gọn

Đức quyết định bãi bỏ miễn thị thực nhập cảnh cho người Việt Nam mang hộ chiếu ngoại giao

Công bố chính thức của Chính phủ Đức bắt đầu có hiệu lực từ 6/11/2017

Ngay trước thềm Hội nghị Thượng đỉnh APEC sắp diễn ra tại Đà Nẵng, Bộ Ngoại giao Đức đã chính thức công bố quyết định bãi bỏ Hiệp định miễn thị thực nhập cảnh cho các công dân Việt Nam mang hộ chiếu ngoại giao. Đây là một đòn trừng phạt tiếp theo đối với các hoạt động phi pháp của nhóm mật vụ Việt Nam đã đột nhập lãnh thổ Đức để bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, một cựu đại biểu Quốc hội của nước này đem về Hà Nội. Thoibao.de đã cảnh báo trước khi phía Đức đang chuẩn bị đưa ra quyết định này.

Hàng trăm cơ quan đại diện ngoại giao của Việt Nam ở các nước trên thế giới lập tức bị hạn chế các giao tiếp với Đức khi không thể cử cán bộ sang Berlin nếu chưa có sự cho phép của Chính phủ Đức.

Các nước châu Âu khác cũng được thông báo để đề phòng những trường hợp bắt cóc, khủng bố tiếp theo, vì phía Việt Nam vẫn chưa đưa ra cam kết sẽ không có hành động tương tự trong tương lai.

Ngành ngoại giao của Việt Nam bị thiệt hại nặng nề, vì theo ngoại trưởng Sigmar Gabriel thì việc ông Trịnh Xuân Thanh bị đưa ra khỏi nước Đức bằng những phương cách mà theo ông `` là những cách thức mà người xem thấy trong những phim kinh dị về thời Chiến Tranh Lạnh´´, nên họ đã trở thành đối tác không đáng tin cậy.

Mọi hoạt động đối ngoại với phía Đức của ông Đại sứ Đoàn Xuân Hưng ở đây gần như bị đóng băng, chỉ còn thấy thấp thoáng bóng hình ông trong vài đơn vị hội đoàn người Việt.

Viện công tố Liên bang Đức vẫn tiếp tục chỉ đạo cơ quan cảnh sát, an ninh nước này làm rõ các mối đe dọa từ mật vụ Việt Nam đối với các kiều dân đang định cư tại Đức.

Khoảng ba chục nghìn người bị Chính phủ Đức từ chối quy chế tị nạn đã biến mất

Khoảng 30.000 người bị Chính phủ Đức từ chối quy chế tị nạn đã biến mất trước khi chính quyền buộc họ phải rời khỏi đây, trong số này có bao nhiêu người Việt Nam cũng chưa được tiết lộ.  Theo một ngồn tin từ Bộ Nội vụ Đức `` có thể những người này đã trốn luôn hoặc rời đi chỗ khác mà không báo với phòng quản lý người nước ngoài ´´.

Cảnh sát, Hải quan Đức gần đây cũng tăng cường kiểm tra các cơ sở kinh doanh của người nước ngoài, tại đó họ đã phát hiện ra nhiều trường hợp lao động không có giấy tờ tùy thân.


VN bỏ sổ hộ khẩu và giấy CMND

TTO - Chính phủ đã đồng ý bỏ các thủ tục về sổ hộ khẩu, giấy chứng minh nhân dân trong quản lý dân cư để thống nhất việc quản lý bằng mã số định danh cá nhân.

- bỏ các thủ tục về sổ hộ khẩu, giấy chứng minh nhân dân trong quản lý dân cư để thống nhất việc quản lý bằng mã số định danh cá nhân.

- sẽ bãi bỏ hình thức quản lý dân cư đăng ký thường trú bằng "sổ hộ khẩu" và thay thế bằng hình thức cập nhật thông tin trên Cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư.

- Các loại giấy tờ về chuyển hộ khẩu, chứng minh mối quan hệ gia đình, giấy khai sinh đối với trẻ em đăng ký thường trú cũng sẽ được bãi bỏ.

- Việc quản lý tạm trú cũng sẽ không còn "sổ tạm trú" mà thay bằng việc cập nhật thông tin cá nhân trên cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư.

- Các thủ tục như tách sổ hộ khẩu, cấp đổi sổ hộ khẩu, cấp đổi sổ tạm trú, gia hạn tạm trú… cũng được bãi bỏ.

Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe hội đàm song phương

Reuters đưa tin, thứ Hai (6/11), Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã có cuộc hội đàm song phương tại Cung điện Akasaka ở Tokyo, Nhật Bản.

Phát biểu trong cuộc họp báo chung sau hội đàm, ông Trump lặp lại quan điểm, “thời kỳ của chiến lược kiên nhẫn” với Triều Tiên đã kết thúc, và hai quốc gia đồng minh đang làm việc để chống lại “sự xâm lăng nguy hiểm” của chính quyền Kim Jong-un.

Chủ nhân Nhà Trắng gọi vụ thử hạt nhân hồi tháng 9, và việc phóng tên lửa đạn đạo vào lãnh thổ Nhật Bản vài tháng trước là “mối đe dọa cho thế giới văn minh và hòa bình, ổn định quốc tế”.

“Một số người nói rằng khẩu hiệu của tôi rất mạnh bạo. Nhưng hãy nhìn xem, những gì đã xảy ra với những lời hùng biện yếu ớt trong 25 năm qua. Hãy nhìn xem chúng ta đang ở đâu”, ông nói thêm.

Tổng thống Trump còn đề cập đến việc Nhật Bản mua thiết bị quân sự của Mỹ, kèm cam kết, Tokyo sẽ bắn tên lửa Triều Tiên “ra khỏi bầu trời” sau khi các hợp đồng mua bán hoàn tất.

Trong khi đó, Thủ tướng Abe nhiều lần nhấn mạnh tại cuộc họp báo rằng, Nhật Bản ủng hộ quan điểm của ông Trump về việc tất cả các lựa chọn đều được cân nhắc.

Theo ông Abe, đã đến lúc phải tạo áp lực lên Bình Nhưỡng, và Mỹ-Nhật đạt được 100% sự đồng thuận về vấn đề này.

Trả lời về việc bắn hạ tên lửa Triều Tiên, ông Abe dịu giọng hơn ông Trump, cho biết chỉ làm như thế nếu “cần thiết”. Được biết, chính sách của Nhật Bản là chỉ bắn hạ tên lửa nếu nó rơi vào lãnh thổ đất nước hoặc nhận thấy đó là “mối đe dọa hiện hữu” đối với Nhật Bản

APEC khai mạc tại Đà Nẵng sau những ngày mưa bão.

Sáng nay 6/11, tại thành phố Đà Nẵng, Hội nghị tổng kết các quan chức cao cấp Diễn đàn Hợp tác kinh tế châu Á - Thái Bình Dương (APEC) đã khai mạc dưới sự chủ trì của Thứ trưởng thường trực Bộ Ngoại giao, Chủ tịch Hội nghị các quan chức cao cấp APEC 2017 Bùi Thanh Sơn.

Đây là Hội nghị mở đầu cho các hoạt động của Tuần lễ Cấp cao APEC 2017. Tham dự Hội nghị có hơn 200 đại biểu gồm các quan chức cao cấp (SOM) của 21 nền kinh tế thành viên APEC, đại diện Ban Thư ký Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), Hội đồng Hợp tác kinh tế Thái Bình Dương (PECC), Diễn đàn các đảo Thái Bình Dương (PIF) và Hội đồng Tư vấn doanh nghiệp APEC (ABAC).

(TTR tóm lược)

04 November 2017

Thuở Còn Mẹ, thơ


Nếu không nhìn lại, mình sẽ mất quá khứ và tương lai

Châu Hiển Lý

Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!

150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 37 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.

Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. “Tính hơn hẳn” của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.

Nhìn lại sau hơn nửa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra :
_ Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam ?
_ Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp ?
_ Tại sao sau khi được “giải phóng” khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông ?
_ Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?
Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?
_ Tại sao đàn ông? của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?
_ Tại sao Liên Xô và các nước Đông âu bị sụp đổ?
_ Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?
_Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường, phải đi làm công cho các nước tư bản?
_ Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?
Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xã hội phi nhân tính.. Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghĩa.

Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường.

Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.

Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba giòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng vòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .

Hiện tượng “Mửa ra rồi nuốt lại” này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.

Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lí tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất.

Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.

Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lăng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và “nhai lại” suy nghĩ của kẻ khác.

Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối, những kẻ mù chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…

Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội.

Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành “phương hướng hành động” chung cho tất cả mọi người.

Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…

Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.

Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia , bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang, vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian.

Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp “vô sản” âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.

Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rũ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ĐCS trên toàn thế giới lần lần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xã hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vũ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muỗi mòng giữa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.

Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo.

Chẳng hạn đảng nói “xây dựng xã hội không có bóc lột” thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người; đảng nói "một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản" thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói “đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất” nhưng thực tế thì đảng đầy dẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.

Sở dĩ ĐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là… còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại !

Nhân dân đang hy vọng rằng Đảng sớm tự ý thức về tội lỗi tầy trời của mình. Đảng sẽ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chắp vá một cách trơ trẽn.

Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi” mà kết luận: “Tất cả đều là lừa bịp!”

Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ… đồ đểu ! vết nhơ muôn đời của nhân loại.

Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ:
“Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa !
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”
Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao ?

Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy?

Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chỗ cho cái xấu?

Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai!

Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.

Châu Hiển Lý
(Bộ đội tập kết 1954)

03 November 2017

Cảnh lạ đó đây: Nhà hàng trong vách đá

Nhà hàng Grotta Palazzese,
xây dựng trong một cái động thuộc vùng Apulia, nước Ý. (Hình Internet)
Trên là đá, dưới chân sóng biển vỗ ì ầm. Thơ mộng và liêu trai đấy chứ!! 


02 November 2017

Người dân Sài Gòn bán nhà, ồ ạt gởi tiền ra nước ngoài vì sợ đổi tiền

Trước những lo sợ về khả năng chính quyền CSVN sẽ đổi tiền để cướp của dân như đã từng làm ở thế kỷ 20, hoặc đồng tiền sẽ mất giá như Venezuela, rất nhiều người dân đang sinh sống tại thành phố Sài Gòn đã tìm cách chuyển tiền của gia đình mình sang nước ngoài để tài sản được đảm bảo hơn.

Chị Nguyễn Thanh M., cư trú tại quận Bình Thạnh, Sài Gòn cho biết, gia đình chị có 2 đứa con đều đã được cho đi nước ngoài bằng con đường du học. Vợ chồng chị không thể theo con để ra nước ngoài định cư được vì còn phải chăm sóc bố mẹ đã già yếu. Tuy nhiên, trước tình trạng nền kinh tế Việt Nam khủng hoảng ngày càng nghiêm trọng. Thông tin cho phá sản các ngân hàng và đổi tiền không còn là tin đồn, khi chính miệng quan chức CSVN nói trên báo chí. Các khỏan thuế phí ngày càng tăng để bóc lột người dân… Bản thân chị M. càng thêm lo sợ.

Để tránh tình trạng tiền Việt mất giá và bị cướp “có kế hoạch”, chị M. đã bán 2 căn nhà mà trước đó chị mua cho 2 đứa con để lấy tiền mặt, cộng với khoản tiền tiết kiệm của gia đình mình, chị M. đã gửi hết toàn bộ số tiền có được ra nước ngoài cho các con giữ. Theo chị M., không chỉ bản thân chị làm vậy, mà khi chị đi gửi tiền thì thấy có rất nhiều trường hợp giống chị, khắp các con đường ở Sài Gòn đều xuất hiện tấm biển rao bán nhà. Vì quá lo sợ tài sản của gia đình mình sẽ trở thành giấy vụn khi để ở trong nước, nên nhiều người dân đã ồ ạt tìm cách chuyển tiền hàng trăm tỷ đồng mỗi ngày ra nước ngoài.

Phải làm việc trên, chị M. tâm sự mình cũng rất buồn. Nhưng chị không thể để tài sản của mình bị mất trắng vào tay chính quyền CSVN. Và chị hứa với lòng, khi nào chế độ thay đổi, thì chị sẽ mang toàn bộ số tiền trên về Việt Nam để xây dựng đất nước.

An Nhiên / SBTN

Lễ Giỗ lần thứ 54 Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm

THÔNG BÁO:

Lễ Giỗ lần thứ 54 Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm (1963-2017) sẽ được các Hội đoàn dân sự và quân đội tại Nam Califrnia phối họp tổ chức như sau:

    Địa điểm: 14199 All American Way, Westminster, CA 92683
    Thời gian: 11:00 AM ngày thứ Bảy 11/11/2017

Hội CSV/QGHC Nam Cali đã đặt một vòng hoa và ghi danh tham dự buổi Lễ nói trên; do đó, Hội kính mời quý đồng môn cư ngụ tại Orange County và vùng phụ cận vui lòng dành chút thời gian đến tham dự thật đông đủ; và để tăng thêm phần trang trọng, Hội kính mời quý anh chị tháp tùng chung với phái đoàn Ban Đại Diện để cùng dâng vòng hoa tưởng niệm lên lễ đài.
Trân trọng kính mời.

Orange County, ngày 1/11/2017
TM. Hội CSV/QGHC Nam CA
CT/BCH: Trần Bạch Thu

“Hội cờ đỏ”: điềm báo tử của chế độ CSVN

Lý Thái Hùng

Dưới những chế độ độc tài, khi các bất ổn xã hội gia tăng, đẩy chế độ rơi vào thời kỳ đối phó đầy khó khăn và lúng túng, bộ máy an ninh thường dùng những tổ chức quần chúng gọi là “tự phát” nhằm ngăn chận và nhất là tung ra những đợt khủng bố nhắm vào thành phần quần chúng bất mãn với mong ước là hóa giải làn sóng chống đối để không lan rộng nhiều nơi.

Tại Ba Lan vào năm 1988: để phá các cuộc tụ họp của công nhân trong Công đoàn Solidarnosc, một loại hội cờ đỏ như CSVN đã được Bộ trưởng nội vụ Czeslaw Kiszcak cho lập ra từ tháng 11, dưới tên “Hội công nhân đỏ” với hai nhiệm vụ: 1/Huy động một số người đến phá các cuộc tụ họp của công nhân thuộc Công đoàn Solidarnosc ở Gdank, nơi Công đoàn đặt văn phòng chỉ huy; 2/Tụ họp phản đối những yêu sách của Công đoàn trong lúc Hội nghị bàn tròn diễn ra giữa lãnh đạo đảng Công nhân thống nhất Ba Lan (Cộng sản) với đại diện Công đoàn tại thủ đô Warsaw. Nhưng đến tháng 6 năm 1989 khi Công đoàn Solidarnosc dành thắng lợi trong cuộc bầu cử, thì Hội công nhân đỏ tự biến mất vì lãnh đạo Cộng sản Ba Lan không còn khả năng trả tiền cũng như bao che các hành vi bạo lực của nhóm này.

Tại Rumania vào năm 1989: để khủng bố những người dân bao gồm sinh viên, trí thức và công nhân tham gia các cuộc biểu tình đòi nhà độc tài Ceausescu từ chức tại thủ đô Bucharest, lực lượng công an độc lập do chính nhà độc tài Ceausescu thành lập, đã huy động hàng ngàn công nhân thợ mỏ ở khắp nơi tham gia vào “Lực lượng trung thành với Ceausescu” tiến về thủ đô, tay cầm dao và cọc nhọn đã tấn công một cách điên cuồng vào người dân. Vụ khủng bố này kéo dài trong nhiều tuần lễ của tháng 12 năm 1989. Nhưng đến ngày 21 tháng 12, đám khủng bố nói trên tan rã sau khi Mặt trận cứu quốc đã bắt được vợ chồng Ceaucescu. Hai vợ chồng Ceaucescu bị kết án tử hình và cuộc hành quyết đã diễn ra ngay trong đêm 25 tháng 12 năm 1989 trong sân một tòa án đặc biệt.

Tại Ai Cập vào năm 2011: để gây rối loạn và khủng bố tinh thần những đang tụ tập biểu tình đòi Tổng thống Mubarak từ chức tại công trường Tahrir (Quảng trường giải phóng) kéo dài nhiều tuần lễ từ ngày 25 tháng 1 sau biến cố sụp đổ của chính quyền Ben Ali của Tunisia, lực lương an ninh của chính quyền Mubarak đã thuê khoảng 800 người, tổ chức những cuộc biểu tình ủng hộ Mubarak bên ngoài công trường Tahrir. Ngày 3 tháng 2, nhóm này được sự hỗ trợ thêm một số an ninh chìm và côn đồ giả dạng người biểu tình tự phát, cưỡi cả ngựa và lạc đà dùng gạch đá, gây sắt, bom xăng đã xông vào tấn công người biểu tình trong công trường Tahrir liên tục trong 2 ngày khiến cho hơn 50 người bị chết và hàng trăm người bị thương. Cuộc tấn công thô bạo và dã man này đã bị thế giới lên án mạnh mẽ và nhất là kích lên làn sóng biểu tình, đòi Mubarak phải từ chức tức khắc lan rộng, khiến cho thủ đô Cairo bị tê liệt. Cuối cùng Tổng thống Mubarak đã phải tuyên bố từ chức vào ngày 11 tháng 2 và một số công an giả dạng người biểu tình chủ mưu vụ tấn công ở công trường Tahrir bị bắt và bị truy tố ra tòa sau đó.

“Hội cờ đỏ” xuất hiện gần ngay nhà thờ Văn Thai vào ngày 29 tháng 10 vừa qua, với những hành động khiêu khích, đe dọa bạo lực của khoảng 700 người đồng phục màu đỏ, cho thấy là an ninh CSVN bắt đầu đi theo vết mòn của những chế độ độc tài, dùng “âm binh” cho mục tiêu khủng bố người dân mà họ không tiện để cho an ninh ra tay đàn áp.

Qua lá thư báo động của Linh Mục Nguyễn Đình Thục, người ta thấy quá rõ là Ủy ban nhân dân xã Sơn Hải, Huyện Quỳnh Lưu đã đứng sau nhóm khủng bố này và đã bao che cho nhóm này ra mặt đe dọa giáo họ Văn Thai, như đã từng để cho côn đồ ném đá tấn công Nhà thờ Văn Thai vào đêm mồng 6 rạng sáng mồng 7 tháng 6 năm 2017, nhằm đe dọa vụ bà con giáo xứ Song Ngọc đi khiếu kiện vụ Formosa.

Hội cờ đỏ xuất hiện ở xã Sơn Hải là thủ đoạn khủng bố mới của an ninh tại Nghệ An sau những thất bại liên tục trong việc giải quyết những khiếu kiện của bà con ngư dân và giáo dân về các thảm họa do Formosa gây ra từ tháng 5 năm 2016 cho đến nay.

Cách đối phó của an ninh qua Hội cờ đỏ sẽ chỉ đổ dầu vào lửa làm gia tăng làn sóng phẫn nộ của các nạn nhân Formosa mà thôi.

Với những thái độ hung hăng, cùng với áo, cờ màu đỏ quá khích đầy hận thù, chẳng khác nào đám ‘hồng vệ binh” của những năm tháng Cải cách ruộng đất tái hiện, gieo rắc kinh hoàng một lần nữa trên người dân Nghệ An hiền hòa, chất phác.

Nhưng những năm tháng bị bưng bít thời cải cách ruộng đất đã đi qua, ngày nay những hành động khủng bố của Hội cờ đỏ sẽ trở thành điều nguy hiểm, dẫn đến sự bức tử chế độ, nếu các đe dọa ngay tức khắc được phổ biến lên mạng xã hội.

Lý Thái Hùng
Theo FB Lý Thái Hùng
 

Một cuộc tụ tập rầm rộ với hàng trăm người mang theo hàng trăm lá cờ đỏ sao vàng đã diễn ra vào chiều tối Chủ Nhật 29/10 tại xã Sơn Hải, Huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An. (FB Vu Hai Tran via BBC)

01 November 2017

Hình thức lừa đảo mới: "Can you hear me?"

Cẩn thận khi người lạ điện thoại hỏi ‘Có nghe tôi nói không?’(Can you hear me?)

Hãy tắt điện thoại khi người lạ gọi tới và hỏi 'Có nghe tôi nói không?'

Các chuyên gia an ninh vừa đưa ra cảnh báo người dùng nên tránh trả lời nếu nhận được một cú điện thoại từ người lạ hỏi với nội dung ‘Bạn có nghe tôi nói không?’.

Theo Telegraph, kẻ gian đang thực hiện hình thức lừa đảo mới với câu hỏi nhằm mục đích nhận câu trả lời “Có” đến từ nạn nhân. Trong quá trình tiếp nhận câu trả lời, kẻ gian sẽ thu âm lại lời nói của nạn nhân để ủy quyền cho các tác vụ thực hiện thanh toán hóa đơn bằng tên của nạn nhân ở những dịch vụ sử dụng xác nhận bằng lời nói.

Giám đốc Liên đoàn bảo vệ người tiêu dùng Mỹ – Susan Grant nói với CBS News rằng khi mọi người trả lời “Có”, giọng nói sẽ được kẻ gian thu âm lại và điều đó có nghĩa bạn đã đồng ý với một điều gì đó.

Bà Susan kêu gọi mọi người chỉ đơn giản là đặt điện thoại xuống khi gặp một câu hỏi tương tự như vậy đến từ số điện thoại lạ. Theo bà Susan, điều này được xem là một cách làm tốt để chống lại hình thức tấn công mới.

Vấn đề là hình thức lừa đảo này đang bắt đầu có dấu hiệu lan rộng, không chỉ ở Mỹ, Anh mà hiện tại nó đã xuất hiện tại Úc. Mặc dù điều này đã được cảnh báo nhiều nhưng hầu hết mọi người vẫn sập bẫy, nhất là khi kẻ gian thực hiện đi thực hiện lại nhiều câu hỏi. Vì vậy tốt nhất hãy dập máy xuống nếu thấy nghi ngờ, nhất là với những số điện thoại lạ.

(Thomas Nguyen)

Câu Chuyện Tình trong Tập Thơ HƯƠNG ÁO của Luân Tâm

Nguyễn Phụng

Hương Áo* là một tập thơ đặc biệt. Đặc biệt vì đó là một tập thơ dày cộm và mỗi bài thơ mang một số thứ tự để người đọc dễ tìm hay dễ nhớ. Điều hiển nhiên là giá trị thi ca của tập thơ không tùy thuộc vào số lượng bài thơ; đó là trường hợp của T.T. Kh. và nhất là Trần Bích Tiên, tác giả này chỉ đến với người đọc qua một bài thơ độc nhất, “Nói Với Em Lớp Sáu” nhưng vẫn được nhiều người đọc miền Nam nhớ tên. Tuy vậy, với 360 trang chữ nhỏ chi chít và 151 bài thơ dài dằng dặc, Hương Áo thật là đặc biệt. Đặc biệt hơn nữa là Hương Áo không phải chỉ là một tuyển tập những bài thơ tình mà còn là một chuyện tình, một chuyện tình đẹp và buồn, bắt đầu từ quê hương miền Nam, Sài Gòn, Bến Tre, Long An và trôi giạt đến xứ Cờ Hoa này. Chuyện tình đó được sơ lược lại trong mấy trang dưới đây với vài ghi nhận về hương vị thi ca gói ghém trong câu chuyện.

*

Ngày xưa, khi yêu nàng, tác giả Hương Áo, Luân Tâm, đến với nàng bằng thơ, nhưng vì không biết làm thơ nên chỉ đọc thơ của thiên hạ để làm quà cho nàng và nàng rất vui mừng và thiết tha đón nhận:
Anh chẳng biết đàn, chẳng biết ca
Đọc thơ thiên hạ để làm quà
Cho em những lúc em không giận
Em cũng mừng vui, cũng thiết tha.
(Liêu Trai)
Anh đọc nhiều thơ lắm -- thơ Nguyễn Bính, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Nhất Tuấn, Nguyên Sa… -- và đọc với giọng trìu mến, thiết tha. Ý thơ và giọng đọc của anh làm thành nhịp cầu thương yêu bắc qua giòng sông ngăn cách ban đầu và và hòa vào nhịp đập thổn thức của trái tim của nàng. Nhịp thương yêu của nàng từ đó mỗi ngày một rộn ràng; rộn ràng qua ánh mắt, rộn ràng trong nụ cười; anh cảm ơn nàng và cảm ơn đời. Và từ đó họ thành đôi tình nhân, mơ ước trọn đời bên nhau. Mơ ước đó chẳng bao lâu đã thành sự thực, họ xây dưng một gia đình -- một gia đình “như cổ tích như thần tiên” với người vợ hiền “như hoa đồng cỏ nội”, một loài hoa thùy mị trang điểm cho cuộc sống -- và họ nồng thắm bên nhau “như nắng ấm đầu xuân”.

Cuộc sống đầm ấm đó chấm dứt vội vàng khi Quốc Nạn 30 tháng 4 năm 1975 phủ xuống Miền Nam. Như bao nhiêu chiến sĩ và trí thức khác, anh bị đẩy vào lao tù cộng sản, chịu bao đọa đày thân xác, khổ nhục tinh thần và đớn đau vì sự ngu dốt của kẻ có quyền hành. Phần nàng, vắng anh, nàng phải phấn đấu với cảnh áp bức và nghèo đói để nuôi con và lặn lội thăm anh. Trong hoàn cảnh khốn khổ đó, nàng tỏ ra là người vợ hiền, chung thủy và đảm đang.

Sự hy sinh và tình yêu thương của nàng là hy vọng và nguồn sống của anh; anh quyết sống sót, sống sót để có ngày sum họp. Sau bao nhiêu năm tủi nhục cho anh và gian khổ cho nàng, ngày sum họp đã đến. Tuy bên nàng và các con nhưng không kham nổi một chế độ cộng sản không tình người, mọi rợ, anh tìm cách đưa gia đình vượt thoát; và may mắn thay, dù bao nhiêu lần kế cận với thần chết, họ đến bến bờ miền đất tự do Hoa Kỳ.

Tại miền đất mới này anh lại phải đối đầu với nhiều thứ khó khăn khác; nhưng đã có nàng; nàng giúp anh quên đi sự đau đớn thân xác dai dẳng -- hậu quả của cực hình trong ngục tù cộng sản -- và vơi đi nỗi buồn tha hương. Những đêm nghỉ ngơi sau ngày dài làm việc mệt nhọc, nàng thì thầm bên anh, giúp anh xây “mộng ngắn” và “mộng dài” cho một cuộc sống mới. Với tình thương bao la và sự hy sinh vô bờ của nàng, chẳng bao lâu mấy giấc mộng ngắn dài đó đã thành sự thật. Họ tạo dựng một mái nhà nho nhỏ và khu vườn xinh xinh để chăm lo cho các con ăn học

Nhưng số phận anh quá long đong; hạnh phúc mới nhen nhúm đã vội cất cánh bay xa vì nàng bị bạo bệnh:
Đất khách tảo tần chưa năm năm
Mua ngôi nhà mới chưa kịp nằm
Bỗng dưng sấm chớp tan tình điệu
Bệnh ngặt giữa đường tuyết lạnh căm
(Đường Phai Nắng)
Cơn bệnh khiến nàng thành người bất lực, không thể lo cho chồng con và tự lo cho chính nàng. Anh thay nàng lo liệu mọi việc trong gia đình và cố an ủi nàng:
Em cực nhiều rồi, lo nhiều rồi
Cũng cần ngơi nghỉ… chỉ thế thôi
Cơm canh anh vẫn lo xong được
Con vẫn bên em vẫn nói cười
………………….
Ốm đau tình vẫn nở thành thơ!
Kể như em nghỉ tay làm bếp
Trời nắng trời mưa chuyện bất ngờ
Cơm nóng canh ngon đã sẵn chờ!
(Hương Áo)
Và đáng buồn hơn là cơn bệnh ngặt nghèo đó cướp đi tiếng nói ngọt ngào của nàng, tiếng nói đã nhiều lần làm anh phải ghen tuông vì bao nhiêu lời khen ngợi:
Giọng nói ngọt ngào ai cũng khen
Họ hàng người lạ lẫn người quen
Say mê yên lặng nghe em nói
Làm anh lo sợ làm anh ghen!
(Hương Áo) 
Và từ đó anh và nàng trao đổi tâm tình với nhau bằng tiếng nói mới, tiếng nói thầm lặng. Với tiếng nói thầm lặng này anh vẫn hiểu nàng như xưa; hiểu nàng lúc nàng buồn, hiểu nàng khi nàng vui:  
Im lặng nhìn nhau lòng hiểu lòng
Cần gì nói chuyện quá viễn vông
Em vui anh biết, buồn anh biết
Tuy gọi một đôi… chỉ một lòng!
(Hương Áo) 
Và điều tối hậu anh muốn nàng hiểu thấu là dù nàng đau yếu, ấp úng không lời, nhưng anh vẫn may mắn vì còn có nàng; anh may mắn vì được sống bên nàng cho trọn kiếp người:
Dẫu bệnh mà em vẫn còn đây
Cho anh được sống trọn kiếp này
(Hương Áo)
Từ đó, ngoài việc thay nàng lo cho các con, đút cơm nước cho nàng, giúp nàng làm công việc mà nàng không thể tự làm, anh làm thêm một việc mới: đọc thơ cho nàng nghe.

Đọc thơ thành ra một sinh hoạt thường nhật trong gia đình, một sự trao đổi giữa hai tâm hồn, một niềm vui và một lẽ sống của anh và nàng. Với nàng, không một một cử chỉ thương yêu nào qua giọng đọc của anh mà nàng không nhìn thấy; không một âm thanh nào nàng không ghi nhận; không một khoảng yên lặng nào mà nàng không thấu hiểu, nhất là những khoảng yên lặng vì cảm xúc quá mạnh, khoảng yên lặng sấm sét của cơn giông hè trước khi trời đổ mưa. Với anh, đọc thơ cho nàng nghe là tìm về “phút ban đầu lưu luyến ấy”, là sự đền đáp ân tình của nàng và là một cố gắng để cùng nàng vui sống những tháng ngày còn lại.

Một chiều, như thường lệ, anh đọc thơ cho nàng nghe. Anh đọc bài Tương Tư của Nguyên Sa để nhắc lại tình yêu si mê của anh ngày nào đối với nàng:
Tôi đã gặp em từ bao giờ
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
Kể từ gió thổi trong vừng tóc
Hay lúc thu về cánh nhạn kia?

Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió thổi, một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thở cho làn áo trắng bay?
……….
Tôi không biết rằng lạ hay quen
Chỉ biết em mang theo nghê thường
Cho nên cặp mắt mờ hư ảo
Cả bốn chân trời chỉ có em
(Tương Tư, Nguyên Sa)
Bài thơ vừa chấm dứt bài thơ, nàng bỗng nhiên cất lên tiếng nói… Anh đã nghe lại tiếng nói của nàng… Anh khóc to lên rồi yên lặng nhìn nàng để tận hưởng niềm hạnh phúc đã mất nay mới tìm về. Niềm hạnh phúc lan rộng khắp cả nhà, tràn ra khu vườn và xâm chiếm đầu óc anh với bao nhiêu câu hỏi cần lời giải thích. Anh cảm ơn ơn trên và trầm tư nhiều đêm. Có lẽ, ngày xưa, qua ý thơ và giọng đọc của anh nàng hiểu anh, nên nói lên để đáp lại tình yêu của anh và cất giữ bài thơ vào một chỗ trang trọng nhất trong tâm tư nàng. Chiều đó, có lẽ cũng vì với mối chân tình đó và cũng vì với tần số rung động đó, giọng đọc anh đã tìm đến đúng nơi nàng chôn giữ bài thơ, bài thơ thốt lên tiếng nói tình người…
  
Có lẽ, có lẽ thôi, anh chỉ phỏng đoán mơ hồ, nhưng từ đó, đọc thơ cho nàng nghe là niềm hy vọng của gia đình. Một ngày không đọc thơ là một ngày bỏ qua, một ngày không nghe thơ là một ngày vô vọng; mọi việc kể từ ngày đó, dù là tiếp tục, cũng là bắt đầu. Anh cần phải bắt đầu đọc nhiều thơ, đọc nhiều để nàng nói nhiều và nói líu lo như ngày xưa:
Mưa gió cũng qua nắng đẹp lên
Rồi em hết bệnh anh vẫn hên
Rồi em lại nói cười đầm ấm
Anh một bên và con một bên!
……………..
Anh muốn em đừng nghĩ viễn vông
Ngày mai nắng đẹp gót chân hồng
Em anh lành bệnh đời thêm mộng
Tay ấm bàn tay lòng ấm lòng!
(Hương Áo)
Mấy bài thơ của Xuân Diệu, Đinh Hùng, Hàn Mặc Tử, Nguyên Sa ngày xưa anh thì thầm bên nàng, nay anh đã đọc nhiều lần rồi; vốn liếng thơ của anh đã cạn, biết tìm đâu ra những bài thơ hợp với sở thích của nàng, gây được sự rung cảm nơi nàng? Nàng cần được săn sóc, chiều chuộng; nàng cần sự rung cảm trong tâm hồn, nàng cần được nghe thơ để tập nói và nói như ngày nào… và vì sự cần thiết đó và tình yêu thiết tha anh làm thơ:
Hò hẹn hay không vẫn đợi chờ
Yêu em anh bỗng biết làm thơ
(Tình Tứ)
Vì tập tễnh làm thơ nên anh thường nghĩ ngợi về thơ. Một hôm anh chợt hiểu ra rằng thơ là tiếng nói huyền diệu, là tiếng nói đẹp nhất để anh nói với nàng. Và rồi anh đọc đâu đó rằng thơ là lối diễn tả súc tích nhất, ngắn gọn nhất, dùng nhiều biểu tượng để chuyên chở ý nghĩa và sắp xếp theo một thứ tự tuyệt hảo nhất; bởi thế, toán học thuần lý cũng là thơ -- pure mathematics is, in its way, the poetry of logical ideas -- như Albert Einstein đã nói, vì lý luận toán hội đủ tất cả điều kiện đó. Thơ đẹp và huyền diệu quá; nhung “thơ” của anh không phải là thơ mà chỉ là những lời tâm tình của “một kẻ quê mùa, áo nâu, chân đất, đầu trần” nhưng đó là lời nói thương yêu nhất, trìu mến nhất, dịu dàng nhất anh dành riêng cho nàng.  

Điều đặc biệt khác là thơ của anh chỉ đến với nàng bằng âm thanh trầm bỗng qua giọng đọc của anh. Khi viết “Eloquence is heard, poetry is overheard”, John Stuart Mill muốn nói lên rằng mỹ từ pháp, cường điệu, thậm xưng, lý lẽ… chỉ có ích cho các các lối nói hùng biện; chỉ những âm thanh giàu nhạc tính và chuyên chở tràn đầy tình cảm và hình ảnh vang vọng đến tai người nghe mới đích thực là thơ. Lời anh không hay và ý không đẹp, nhưng qua giọng đọc anh -- dù không trầm ấm -- cũng mang chút ít thơ, anh nghĩ vậy.
                            
Vì “chẳng biết đàn, chẳng biết ca”, nên anh cố đọc thật rõ ràng, êm dịu với nhiều biến đổi từng chữ và câu thơ để mỗi âm thanh đến với nàng chuyên chở theo một hình ảnh thương yêu ngày xưa -- hình ảnh của những ngày mới quen nhau, những chiều nhớ nhung, những lần đưa đón hẹn hò tại bến xe đò Bến Tre, Long An, sân trường trường Quốc Gia Hành Chánh, giảng đường Đại Học Văn Khoa... Âm thanh của mỗi câu thơ là một nét vẽ và các nét vẽ hòa hợp lại thành một bức tranh lung linh của một thời gian và một không gian nào đó của ngày xưa thơ mộng mà nàng ấp ủ, trìu mến. Và như thế anh đọc thơ cho nàng nghe, đọc trong những đêm dài săn sóc nàng hay những lần đẩy xe lăn cho nàng đi dạo để ngắm nắng chiều, bướm trắng và màu hoa áo:
Xe lăn ngơ ngác đường phai nắng
Bướm trắng bay theo hoa áo vàng
(Đường Phai Nắng)
*

Ca ngợi tình yêu bằng thơ thì tuyệt vời vì thơ là đối tượng của tiếng nói, nhất là tiếng nói tình yêu. Và tình yêu đôi lứa của anh và nàng thật là thơ vì xây trên ân tình: hy sinh cho nhau, mang ơn nhau và giữ tình cho nhau. Nàng một thời nhan sắc khuynh thành, nhưng anh không mang ơn nàng vì “ngực ngãi môi trầm” theo kiểu Du Tử Lê, mà vì nàng là nguồn thơ của anh, lẽ sống và hy vọng của anh. 

Anh làm thơ để viết tên nàng, nhưng không viết theo kiểu Paul Éluard -- viết tên người yêu trên bóng đêm huyền diệu, trên thỏi nắng chói chang của ngày dài, trên đôi cánh chim, trên chân trời…:
Sur les merveilles des nuits
Sur le pain blanc des journées
Sur les saisons fiancées
J’écris ton nom
Sur les champs sur l’ horizon
Sur les ailes des oiseaux
Et le moulin des ombres
J’écris ton nom
(J’écris ton nom, Paul Éluard)
Anh làm thơ để viết tên nàng ngay trong thơ anh và viết tên nàng, Luân, với nhiều cưng chìu:
Áo mới làm duyên để anh cưng
Tóc trưa vừa gội vẫn thơm lừng
Không làm cô giáo thêm tình tứ
Anh nguyện trọn đời gọi tên Luân!
(Trăm Nhớ Ngàn Thương)
Và anh cũng viết tên nàng với chút đùa cợt nũng nịu:
Nũng nịu chút chơi để anh cưng
Đút ăn đút uống anh càng mừng
Như những ngày xưa anh mơ ước
Trọn đời bồng ẳm chị Tư Luân
(Hương Áo)
Luân Tâm là tâm của Luân -- hay tấm lòng của Luân, tấm lòng của nàng. Anh làm thơ để ca ngợi cái tâm đó, cái tâm của sự bao dung trong tình yêu, của ân nghĩa trong tình vợ chồng và của sự hy sinh cho con cái trong những ngày anh bị đày đọa trong trại tù cộng sản, trong những ngày nghèo khổ tiếp nối và những ngày khó khăn trên xứ lạ quê người. Cái tâm của Luân vời vợi bao la như cái “tâm” mà nàng Thúy Kiều của Nguyễn Du đã thấy một đêm nào trên trời cao với “nửa vành trăng khuyết ba sao giữa trời” (心). Anh viết “Luân Tâm” dưới mỗi bài thơ như lời tạ tình cho nàng; anh viết “Luân Tâm” dưới mỗi bài thơ gởi cho bạn bè, những người quen biết nàng, yêu mến nàng và hiểu nỗi khó khăn đau khổ mà nàng đang trải qua; anh viết “Luân Tâm” dưới bài thơ đắc ý nhất để nhờ nhà danh họa Vũ Hối chuyển thành bức thư họa tuyệt vời để làm quà cho nàng.

*

Luân Tâm làm thơ để vuốt ve cơn đau của người bệnh bị mất hết khả năng sinh hoạt bình thường và tiếng nói loài người. Người bệnh hao mòn vì cơn đau thể xác và tiếc nuối một thời đã qua, trôi giạt giữa thực tại và mộng tưởng, suy tư trong một khung cảnh cấu thành bởi nhiều mãnh vở của quá khứ và tương lai. Thơ đọc cho nàng nghe -- thơ với nhiều nhạc tính, biến điệu và hình ảnh -- là liều thuốc chữa cơn đau và ru bệnh nhân vào giấc ngủ ít mộng mị và êm đềm…

Thơ Luân Tâm là tiếng nói của tiềm thức, một tiềm thức sâu thẳm, ghi nhận đầy đủ hình ảnh và âm thanh của tất cả biến đổi vui buồn của tình yêu đôi lứa, gia đình, quê hương và đất nước. Khi tiềm thức khơi dậy, hình ảnh và âm thanh ghi nhận bấy lâu vượt thoát ra ngoài và đó là thơ Luân Tâm. Thơ Luân Tâm như giòng nước tuôn trào lai láng, lắm khi băng qua vài quy ước thông thường về chữ nghĩa và hình ảnh. Người đọc chắc sững sờ vì chàng si tình Luân Tâm trong tuổi đôi mươi mà còn “bú tay” như trẻ thơ; và người đọc cũng phải gắng gượng lắm mới tưởng tượng ra hình ảnh “chó điên cản đường”, “buồn trưa cỡi bò”, hay “chó già mèo trẻ” chung vui:
Sững sờ cây trả áo xanh
Trời thương biển nhớ cũng đành...bú tay!
Tình câm còn bóng hôn gầy
Em hoa chùm gửi ta dây bìm bìm
Áo quan nào cũng được khiêng
Bàng hoàng nắng rụng chó điên cản đường...
(Trả Áo Xanh)
Ngậm ngùi cắt rún chôn nhau
Nhện con rách lưới hàng rào buồn thưa
Vàng hoa nắng bướm đời xưa
Điệu ru nước mắt buồn trưa cỡi bò
Trầu tàn cau cũng chết co
Chó già mèo trẻ giả đò chung vui
(Khô Hoa)
Nhưng mừng thay, Luân Tâm, dù không tránh được vài gượng gạo nho nhỏ, nhưng không đi quá xa như nhiều nhà thơ làm dáng siêu thực. Thơ anh không hề ngụ ý thuyết phục người đọc rằng ý thức đóng vai trò thứ yếu so với tiềm thức trong việc thai nghén và hoàn thành bài thơ để biện minh cho những ý thơ không hình thù, nối kết nhau vu vơ; thơ anh không chuyên chở lời phàn nàn rằng ngôn ngữ bất lực trong việc diễn đạt tiếng nói huyền ảo của tiềm thức để bênh vực cho lối dùng ý thơ và ngôn từ mới lạ nhưng tẻ nhạt, khô cứng.
 
Hương Áo là một tập thơ nhưng lại gói gém một chuyện tình, một chuyện tình đẹp và buồn. Người đọc dù không biết gì về câu chuyện tình đó vẫn cảm nhận được vẻ đẹp cao quý của câu chuyện thoát ra từ Hương Áo. Dù không biết gì về câu chuyện tình lâm ly giữa Roméo và Juliet, người rành điệu khi nghe hòa tấu khúc Romeo and Juliet của Tschaikovsky vẫn thưởng thức được nét nhạc tuyệt vời, biến chuyển theo từng gút mở của câu chuyện. Nhận xét này là một cách nói cầu kỳ và với cường điệu nhưng diễn đạt được một điều đáng nói về Luân Tâm: Câu chuyện tình trong Hương Áo biến đổi theo vận nước và tình người và được kể bằng vần thơ mộc mạc và chân tình.

Thơ tình yêu đôi lứa thật là ý vị:
Có hai con bướm theo rình
Hôn nhau để dạy chúng mình... học hôn?
(Ca Dao)
Anh xin làm gió xuân tha thiết
Hôn trộm một lần thật ... đắm say!
(Tình Tứ)
Thơ tình mẹ đậm đà và bao la:
Mẹ nuôi được một con heo
Bao nhiêu nồi cám, nồi bèo sớm trưa
Mà tiền chẳng đủ để mua
Cho con áo mới lên chùa dâng hương
Quản bao dãi nắng dầm sương
Quanh nhà bầu bí mướp hương mấy giàn
Bạc hà hành hẹ dưa gang
Khế chua bưởi ngọt bên hàng xoài tơ...
(Giấc Ngủ Chưa Yên)
Thơ tình quê hương rất thiết tha:
Nắng gắt trưa hè rộn tiếng ve
Chuồn chuồn nghiêng cánh hôn bóng ghe
Ngày mai có lẽ trời mưa lớn
Đám mạ xanh màu áo mới khoe
……….
Gà gáy dâng buồn tiếng võng trưa
Con chim chích nhỏ ru bóng dừa
Lá sầu riêng rụng khô bờ giếng
Hoa cải thẩn thờ nhớ tiếng mưa
(Tình Quê)
Và thơ thân phận người trai miền Nam sau tai họa tháng 4 năm 1975 thật là thấm thía:
Vui vẫn khóc, buồn vẫn cười
Bao nhiêu ngang trái tại người? tại ta?
Mất quê hương không cửa không nhà
Không tình không nghĩa hay là không không?
(Cỏ Hoang)
*

Hương Áo rất riêng tư, chỉ viết vì một người và chỉ đọc cho người ấy nghe. Hương Áo tuy không “rao bán” nhưng không sợ “người đời thóc mách xem”. Một người đọc dù khó tánh hay hay it bao dung nhưng với một chút bình tâm cũng cảm nhận ngay rằng chuyện tình Hương Áo rất đẹp, ân nghĩa, thủy chung; và Hương Áo rất hương vị, hương vị của chiếc áo đã nhốt thời gian và thương yêu của một cuộc tình say đắm.

Nguyễn Phụng
Raleigh, North Carolina
________________
(*) Hương Áo (2007) không đề giá bán. Bạn đọc có thể liên lạc với Luân Tâm tại 18504 Denhigh Circle, Olney, MD 20832 hay luantam@gmail.com.